thời sự!”
Những người xung quanh đột nhiên im lặng, có lẽ là cũng không biết. Dù sao cũng chẳng có mấy người giống tôi, mỗi ngày đều bị tước đoạt tự do, chỉ có thể xem thời sự tin tức, cho nên thảm thương tới nỗi nhớ hết lãnh đạo thành phố mình.
Nhưng nếu mọi người cũng không biết thì kiểu nịnh nọt này của tôi bị im lặng nhấn chìm à, tôi ra sức gợi chuyện: “Trong chương trình thời sự hàng ngày đó, là cái người vừa tới họp đã uống nước liên tục ấy bác. Rồi thì tới khai mạc buổi nói chuyện ấy ạ, nửa tiếng đã uống hết hai bình nước, giống như trâu uống nước đó.”
Cả căn phòng im lặng.
Một lát sau, bác trai nhíu mày quay sang hỏi bác gái rất nghiêm túc: “Bình thường anh có bệnh thế hả em?”
Bác gái cũng hơi lúng túng, đắn đo mãi rồi trả lời: “Hình như…có.”
Tôi bị đoạn đối thoại cao siêu trên làm cho đóng băng cứng đờ, mãi một lúc sau mới hiểu được, tôi – 囧 rồi.
Thị trưởng Tống…Tống Tử Ngôn…
Sao tôi lại không nghĩ ra chứ?! Rốt cuộc cái đầu quả dưa của tôi dùng để làm gì chứ?!
Tôi hận, bèn mang trút hết hận thù lên người Tống Tử Ngôn, không ăn chơi, không cờ bạc, lại không có ai gọi hắn là Tống thiếu tam thiếu công tử cái của nợ gì đó, sao tự nhiên lại thành con ông cháu cha rồi?!
Nghĩ tới đó, tôi lại hung hăng véo cho hắn một cái.
Ánh mắt đáng hận của hắn có pha chút hả hê, mày dãn ra như đang cười, tới cả giọng nói cũng mang theo ý cười: “Em làm gì đó?”
Tôi ngậm ngùi tố cáo: “Anh đúng là đồ làm con ông cháu cha mà chẳng có tý chuyên nghiệp nào cả!”
Có lẽ ông trời nghe được tiếng than thở của nhân dân tầng lớp chót như tôi đây, nên sau đó cho Tống Tử Ngôn thể hiện ra mặt. Vô cùng lễ phép nho nhã, không hề cao ngạo hay nịnh nọt, khéo léo tiếp chuyện với từng người khách, hoàn toàn là một thanh niên gương mẫu, con đường làm quan rộng mở, cái miệng bình thường vẫn hay tuôn ra những lời làm người ta nghẹn chết, giờ cũng ăn nói ra trò.
Tôi đứng sau hắn nghe hai bên nói qua nói lại, cơ miệng cứ giật giật liên hồi. May mà tôi không cần phải nói, mỗi lần khách tò mò nhìn tôi hỏi: “Cô đây là…” thì Tống Tử Ngôn đều chỉ nói một câu đơn giản: “Đây là Tần Khanh.” Sau đó tôi chỉ cần gật đầu, mỉm cười, đưa tay ra bắt là đại công cáo thành, nói cách khác, hôm nay tôi làm Monalisa.
Lại thêm một người tới, tôi không cần nhìn coi là ai nữa, mỉm cười theo phản xạ có điều kiện, gật đầu, đưa tay ra, chuẩn bị bắt. Nhưng người trước mặt chẳng thèm đưa tay ra phối hợp mà còn kêu lên kinh ngạc: “Tiểu Liên à, cháu cũng tới sao?!”
Tôi còn tưởng không phải gọi mình, bèn thả tay xuống, cái giọng kia lại kêu lên: “Mới không gặp ít lâu mà đã mất hết lương tâm rồi, không nhận ra ông sao?!”
Tôi vừa ngẩng đầu lên mới phát hiện người đứng trước mặt mình là ông nội Tống Tử Ngôn, đang trợn mắt nhăn mày nhìn tôi. Tôi ngơ ngẩn: “Không phải ông gọi Tiểu Liên ạ?”
Ông cụ trừng mắt: “Đúng, không phải gọi cháu sao.”
Tôi ngượng ngùng: “Cháu là Tần Khanh mà.” Cái này không phải là chứng đãng trí tuổi già...