hén rượu của tôi: “Để anh thay.”
Tô Á Văn im lặng, chỉ im lặng nhìn hai chúng tôi, trong mắt là sự ảm đạm tôi chưa từng gặp qua. Nhìn ánh mắt ấy, tôi như lại thấy quãng thời gian cách đây hai năm từ từ chuyển qua trước mắt, tựa như một bộ phim quay chậm, tôi giật lại chén rượu từ tay Tống Tử Ngôn, uống một hơi cạn sạch, rồi nhìn Tô Á Văn, cười cười: “Xin cạn chén trước.”
Anh cũng cười, ngửa đầu uống cạn chén rượu.
Tôi chưa từng uống rượu trắng, chỉ cảm thấy thứ chất lỏng cay nóng này để lại một sự thoải mái không nói nên lời, khiến những chuyện đã qua trôi hết đi, tôi cầm bình rượu, tự rót cho mình một chén: “Chuyện tốt phải thành đôi, chúng ta cạn thêm chén nữa đi.”
Anh nói được, rồi cũng tự rót một chén đầy.
Tôi nâng chén rượu lên định uống thì cánh tay đã bị Tống Tử Ngôn giữ lại, sắc mặt hắn trầm xuống rất đáng sợ: “Đừng nháo nữa.”
Cánh tay Tô Á Văn cầm chén rượu ngưng lại giữa chừng, chỉ ngây ra nhìn Tống Tử Ngôn đang nắm lấy tay tôi.
Chẳng hiểu lúc đấy tôi lấy dũng khí ở đâu ra, gạt phăng tay Tống Tử Ngôn đi, nhất quyết cạn sạch chén rượu thứ hai.
Hai chén rượu cũng đủ để tôi chuếnh choáng, may là rượu không mạnh lắm, tôi chỉ hơi ngà ngà say.
Lên xe về nhà, tôi ngồi trên ghế trước, cười khúc khích: “Tống Tử Ngôn, em hát karaoke cho anh nghe nhé.”
Sắc mặt hắn vẫn cứng đơ như trước, đừng nói là để ý, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn tôi lấy một cái.
Tôi tự biên tự diễn, hát từ “Quá tủi hổ” tới “Mười năm”, trên đường, trong xe ô tô chỉ toàn vang vọng tiếng hát của tôi.
Tới khi tôi bắt đầu hát tới lần thứ năm bài “Quá tủi hổ”, hắn đột nhiên vòng tay lái, “két” một cái, xe đã đậu ngay bên vệ đường. Hắn quay đầu sang nhìn, trong mắt ẩn ẩn tức giận: “Tần Khanh, rốt cuộc là em muốn thế nào?”
Tôi muốn gì sao? Tôi cũng không biết nữa.
Dù sao thì tôi muốn gì thì làm sao, mà tôi không muốn gì thì đã làm sao nào.
Tôi nghĩ nghĩ, càng nghĩ càng thấy nhức đầu, tôi nhoài người qua nắm lấy tay áo hắn, nghiêm túc hỏi: “Tống Tử Ngôn, anh thích em không?”
Hắn im lặng nhìn tôi.
Tôi hỏi tiếp, tôi phải hỏi tiếp, mặc dù tôi biết đáp án có thể không dễ chịu, nhưng tôi cần một lý do, tôi phải tiếp tục hỏi, hỏi, như một tên ăn mày: “Tống Tử Ngôn, anh có thích em không? Anh có yêu em không?”
Rất lâu sau, tới khi tôi sắp buông xuôi, hắn chậm rãi đáp: “Tôi vẫn chờ em hỏi tôi, nhưng tại sao em lại hỏi vào hôm nay?”
Khóe miệng hắn kéo lên thành một nụ cười, tôi nheo đôi mắt đã lờ đờ nhìn qua, tự nhiên nghĩ nụ cười này sao làm tim mình đau tới thế.
Hắn ép sát vào mặt tôi, ánh mắt lạnh băng, tôi đã từng thấy dáng vẻ hắn lúc tức giận, nhưng lúc này, chỉ nhìn hắn một cái thôi đã thấy sợ rồi.
“Đừng hỏi tôi có yêu em không, nhìn lại bản thân mình trước rồi cẩn thận tự suy nghĩ đi.” Hắn ngừng một lát rồi gằn giọng: “Em đáng sao?”Chương 24. Bệnh viện
Rốt cuộc một câu nói có thể khiến người ta đau tới đâu?