u không có ánh sáng chiếu vào thì càng xanh hơn, giống như một giọt sáp màu xanh, tôi thích nó tới không muốn buông tay, ngắm thật lâu rồi hỏi: "Cái này bán bao nhiêu đây?"
Ông chủ giơ năm ngón tay, nói: "Sáu trăm."
. . .
Có lẽ thời gian này đã được đặc huấn về khả năng chịu đựng tâm lý, cho nên tôi không hề cảm thấy ngạc nhiên, vô cùng bình tĩnh bắt đầu trả giá: "Mười sáu có bán không?"
Ông ta nhìn tôi như nhìn con tâm thần, giật lại viên đá rồi đặt vào chỗ cũ: "Không bán."
Phản ứng của ông ta đều nằm trong dự kiến của tôi, thế nên tôi bèn giả vờ quay đầu bỏ đi không hề luyến tiếc, nhưng đi tới cửa rồi mà vẫn không thấy ông ta mở miệng kêu lại, tôi chần chừ ở cửa một lúc lâu, rồi đi trở vào, cắn răng hạ quyết tâm: "Tôi sẽ trả thêm, hai mươi nhé."
...Lần này không cần phải giả vờ nữa, tôi bị người ta đá ra khỏi đó ngay lập tức.
Oh my God! Đúng là cái loại người không biết tôn trọng khách hàng! (với cái công phu trả giá đó, con không phải là thượng đế, là cướp của thì đúng hơn!)
Thừa lúc không ai để ý, tôi hậm hực giơ ngón giữa lên với lão chủ quán mới thấy trong lòng thoải mái hơn đôi chút, nhưng viên đá kia thì không thể không nói tới, tiếc quá trời. Hai bên đường cũng có rất nhiều cửa hàng nhỏ, tôi nhìn trái ngó phải một lát, tuy rằng hàng quán nhiều tới mức nhìn hoa cả mắt, nhưng vẫn không thể tìm được thứ nào hấp dẫn được tôi như viên đá ấy. Nhưng viên đá đó đắt quá, đặc biệt là với một đứa vừa thủng túi như tôi.
Vừa nhắc đến thì tim lại đau, trước mắt cũng xuất hiện ảo giác, hình như trong đám người phía trước có cả cái áo sơ mi đen đang khiến tôi đau như xé tâm can, tôi chen vào trong đám người nhìn lại lần nữa, rõ ràng là gương mặt khiến mình lo lắng không yên, tôi nuốt nước bọt, chân lùi về sau, vừa mới lui được hai bước đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng lúc nào cũng khiến tôi sợ tới mất mật vang lên: "Qua đây."
Công phu mặt dày của tôi giờ đã được luyện tới đắc đạo, trong lòng có xoắn quẩy cỡ nào nhưng mặt thì vẫn hớn hở: "Tổng giám đốc, anh đi dạo ở đây à?"
Hắn ừ một cái, mỹ nữ đứng bên cạnh tò mò nhìn tôi.
Tôi cười cười vẻ rất hiểu ý: "Vậy anh cứ từ từ đi dạo đi, em không làm phiền hai người nữa."
"Cô theo tôi." Hắn đập nát mơ tưởng của tôi, thản nhiên hạ lệnh: "Cô đi theo mang đồ giúp chúng tôi."
. . .
Sếp lớn tán gái còn không quên sai tôi đi theo làm chân chạy việc, thế lúc sếp ngài vào phòng rồi có cần nhờ tôi chụp cho mấy tấm nữa không đây?
Nhìn hai người họ sóng vai nhau đi trước nói chuyện thân mật, mình thì đi sau khiêng xách đủ thứ đồ, trong lòng tôi oán thán không thôi.
Hai người đi trước dừng lại, không biết Tống Tử Ngôn nói gì mà khiến cô gái kia cười tới run cả người, cái cảnh ấy lọt vào mắt tôi bỗng dưng thấy chướng tai gai mắt tệ, tôi chán chả thèm nhìn cái đôi gian phu dâm phụ đó, đảo mắt nhìn ra chỗ khác. Đang nhìn xung quanh, bỗng phát hiện ra một cặp đồng hồ đeo tay...