đang bày bán trên sạp hàng ven đường, trông rất đẹp.
Dây đồng hồ được tết từ xơ dừa, mặt đồng hồ có màu đỏ san hô, nhìn trông vừa cổ, vừa mới lạ. Tôi hỏi: "Ông chủ, cái này bán bao nhiêu?"
Ông chủ nói bằng giọng Sơn Đông: "Đây là đồng hồ đôi, mua thì phải mua cả đôi."
Hết Valentine, lễ giáng sinh rồi tới mấy loại kỳ nghỉ kiểu này, lần nào người cô đơn như tôi cũng bị trời khinh, tôi hỏi: "Không mua lẻ được sao?"
"Bán riêng cái này sẽ không bán được cái kia, cô coi, hai cái là một đôi mà."
Cũng đúng, hai cái đồng hồ này hình dáng giống nhau, chỉ có cái đeo trái, cái đeo phải, size cũng khác nhau mà thôi. Tới đây du lịch thì phải mua được đồ về chứ, viên đá lúc nãy không mua được nên cứ tiếc mãi, khó lắm mới tìm được thứ ưng ý, cứ mua quách đi cho rồi, dù sao sớm muộn gì cũng đem đi tặng, nếu không tặng được thì...cứ đeo cũng được....tôi hạ quyết tâm, hỏi giá: "Vậy hai cái này bán bao nhiêu?"
Ông ta nói: "Hai cái sáu mươi, không trả giá."
Giá cũng hợp lý, mà tôi cũng không dám trả giá nữa, thế nên tiền trao cháo múc, chủ khách đều hài lòng.
Vui vẻ hài lòng quay đầu lại mới phát hiện Tống Tử Ngôn đang đứng cạnh mình, còn đại mỹ nữ kia thì đã đi mất tăm hơi, hắn lấy cặp đồng hồ từ tay tôi, chăm chú nhìn.
Đã mua đồ thì chắc chắn thích được nghe khen, tôi hỏi: "Cũng đẹp ha?"
"Ừ, không tồi." Hắn vừa nói vừa đeo cái đồng hồ cho nam vào tay phải.
Tống Tử Ngôn quay đầu lại thấy tôi đang há hốc mồm nhìn bèn giải thích ngắn gọn: "Vừa hay tôi đang thiếu một cái."
Tôi im lặng, chỉ chỉ vào cái đồng hồ có giá bằng gần nửa năm tiền ăn của tôi đang nằm trên cổ tay trái của hắn, yếu ớt nhắc hắn rằng, hắn đã đeo một cái rồi...
Hắn thản nhiên nói không đổi sắc mặt: "Tay phải còn thiếu một cái."
. . .
Giọng điệu tư sản, tư sản quá! Sếp muốn câu cá lớn, thế mà con tôm cái tép cũng không chịu tha!!
Tôi bi phẫn móc quyển sổ con con ra ghi chú: ngày du lịch đầu tiên, tốn mất năm ngàn bốn trăm hai mươi chín tệ.
Tất cả đều chi cho một người!!
Chương 18: Chạy trốn
Không khí rất tốt, ngủ cũng ngon, chẳng có mộng mị gì cả, đúng là hiếm có khi nào ngủ ngon như thế này a.
Nhưng sao cả người cứ khó chịu thế nhỉ, giống như mình là đường ray bị tàu chạy qua cán cho một cái từ đầu tới chân, còn có cảm giác nhơm nhớp dinh dính của mồ hôi, khiến tôi cảm thấy khó chịu, vô cùng khó chịu
Nhưng vẫn lười dậy, thật sự là quá mệt rồi, ngay cả mắt cũng không thèm mở ra, tôi xoay người, tìm một tư thế thoải mái tiếp tục ngủ, ấy? Đây là cảm giác gì vậy?
Thứ trước ngực mình có cảm giác rất khác lạ, mắt vẫn nhắm, tôi đưa tay lên sờ sờ, đàn hồi, rắn chắc, nóng nóng, sờ vào trơn nhẵn...
Cảm giác này...cảm giác này, da đầu tôi tê dại lên như bị gió lạnh thổi qua...
Mở ti hí hai mắt ra, một gương mặt phóng đại đập ngay vào mắt tôi.