m ngổm trên bàn. Lớp tôi, ai nấy cũng phải cười lăn cười bò. Một vài ánh mắt nhìn về phía tôi nhưng tôi làm ngơ đi như thể mình chẳng hay biết gì. Riêng thầy, bình tĩnh ngừng giảng bài và bảo một bạn nam bắt con sâu đi. Thầy hỏi với một giọng nghiêm khắc khác thường: “Ai đã bày ra trò này?”. Cả lớp im re không một ai lên tiến. “Tôi hỏi em nào bày ra trò này hãy đứng lên nhận lỗi?”. Chỉ có một vài tiếng xì xào bàn tán. Tôi vẫn ngồi thản nhiên và tất nhiên là chẳng có ai đứng lên cả.
Rồi những ngày sau đó, tôi liên tục oanh tạc lớp bằng những trò ma quái khiến lớp lúc nào cũng rối cả lên. Thấy mà ngộ. Đối với tôi, kiếm trò chọc mấy con mọt sách trong lớp là chuyện dễ như trở bàn tay. Và rồi, những chuyện ấy đều được “bẩm báo” đầy đủ đến tai thầy và hình như đã có một vài sơ hở của tôi để mấy đứa phát hiện ra. Tuy nhiên, tôi nghĩ, thầy có bắt tận tay mình được đâu mà sợ. Tôi chờ xem thầy sẽ xử trí thế nào, nghe bảo thầy nghiêm khắc lắm cơ mà. Vậy mà những ngày sau đến lớp thầy vẫn say sưa giảng bài, không đả động gì đến mấy trò ranh mãnh của bọn nhất quỷ nhì ma chúng tôi. Có lần đang giảng bài, bất ngờ ánh mắt thầy nhìn chằm chằm vào tôi, tôi lảng đi quay sang hướng khác. Linh tính mách bảo cho tôi thấy thầy đã biết chuyện gì rồi. Tôi bắt đầu hơi run khi phải đối mặt với ánh mắt đó, mà thực ra thì thầy chưa làm gì tôi cả. Rồi đâu lại vào đấy, tôi vô tư chẳng lo nghĩ gì thêm.
Rồi đến một hôm, cái vận đen cũng tìm đến tôi. Sáng hôm ấy vừa lên lớp, thầy bảo ngay là kiểm tra bài cũ. Bất thần trong giây lát, tôi sực nhớ ra hôm trước, thầy đã dặn là hôm nay kiểm tra bài cũ nhưng và tối qua đi sinh nhật cậu bạn nên tôi quên khuấy đi mất. Tôi quay ngang, quay dọc mượn vở đứa bạn liệu thầm trong bụng phải chép đến tốc độ tối đa có thể. Nhưng thôi rồi, đâu có kịp nữa. Cái tên Hoàng Anh nằm đầu sổ đã bị gọi lên. Tôi nghe như có một luồng điện rân rân chạy dọc sống lưng. Lần này thì chết thật rồi. Một chút bình tĩnh lại, tôi lấy cái bút đỏ hí hoáy vài dòng chữ trong vở bài tập rồi đưa lên cho thầy. Thầy vừa hỏi bài vừa kiểm tra bài tập của tôi: “Hoàng Anh, bài tập em làm ở đâu sao thầy không thấy?”. Tôi gãi gãi đầu: “Dạ..dạ…”. Rồi thầy dở đến trang giấy tôi vừa viết xong, một dòng chữ to màu đỏ nổi lên: “thầy ơi, em yêu thầy!”. Liếc nhìn, tôi thấy mắt thầy trố lên, rồi nghĩ bụng phen này thì thầy “hết nước” rồi. Cũng không hiểu sao tôi lại tinh nghịch đến nỗi nghĩ ra cái trò đó để đả kích thầy và giúp mình lật ngược tình thế nữa chứ. Tôi cúi mặt xuống và cười thầm.
Giọng thầy lắng hẳn xuống: “Hôm nay thầy hơi mệt nên không kiểm tra bài cũ nữa, chúng ta sẽ vào học bài mới”. Thế là tôi thoát nạn. Nhưng tôi chợt nhận ra trong giọng nói của thầy có nét buồn sâu kín mà lần đầu tiên tôi hơi sâu sắc để cho phép mình nhận ra điều đó.
Mấy hôm sau đó, tôi vẫn thản nhiên chờ xem hình phạt của thầy đến mức độ nào cho một đứa đã chai lì như tôi. Rồi bất ngờ, tôi nhận được một bức thư viết tay ngoài phong bì ghi rõ: ng...