br />
"Trong khoảng thời gian tôi không ở công ty, mong rằng các vị có thể tự biết kiểm soát bản thân, đặc biệt là ở phương diện tác phong." (lần này là lườm tôi một cái...)
Nghe hắn nói như đang dặn dò vợ trước lúc đi xa, hơn nữa lại động tới chuyện tác phong này nọ, bỗng dưng khiến tôi nghĩ ngay tới câu nói hôm qua của Tiêu Tuyết: Tống Tử Ngôn có ý với mày đó.
Ôi ôi ôi, cái này không phải là thật chứ!!
Hóa ra tôi thực sự trở thành nữ chính khiến hắn không thể cứng nổi trước những cô gái khác!!!
Đầu óc choáng váng, tim đập loạn xạ.
Giữa lúc đang bối rối, tôi nghe thấy câu nói lạnh lùng của Tống Tử Ngôn: "Triển Dương, cậu đi cùng với tôi."
Nói đến câu này, hắn đảo mắt nhìn tôi.
Một cánh tay giơ lên từ trong góc phòng, giọng nói vô cùng quen thuộc vang lên: "Vâng, tổng giám đốc."
Nhìn theo tiếng nói, tôi càng choáng nữa, thế nào lại quên béng mất tên của Tóc Vàng là Triển Dương chứ.
Tim đã hết đập nhanh, mặt cũng hết đổi sắc, rốt cuộc tôi đã hiểu thân phận của mình rồi.
Tôi đây chẳng phải là nữ chính trong tiểu thuyết tình cảm gì hết, mà là nữ phụ trong truyện đam mỹ !!Chương 21: Sống chung
Hôm sau, tổng giám đốc và Tóc Vàng cùng nhau lên đường ra nước ngoài. Nhân viên công ty đã sớm quen với chuyện tổng giám đốc phải ra nước ngoài công tác, tất cả lại trở về với quỹ đạo thường nhật. Chỉ có tôi bắt đầu đờ người ra nhìn máy vi tính, tưởng tượng tới một chuyện tình New York thê lương đầy bi ai ...
Hôm nay đang ngồi đờ người ra thì bị giám đốc Điền kêu tới phòng làm việc, cười tủm tỉm dặn dò: "Mười hai giờ trưa nay tới sân bay đón tổng giám đốc."
Tôi từ chối: "Cháu không biết lái xe ạ."
Giám đốc Điền lại đề nghị: "Ngồi xe đi."
Tôi nói cao một thước: "Không biết chỗ ạ."
Ông ta đáp cao một trượng: "Đi taxi."
Chối sao cũng không được, tôi lúng túng một hồi rồi hỏi chuyện khiến cho tâm can vẫn đau đớn bấy lâu: "Thế tiền xe ai trả ạ?"
Ông ta xua tay: "Công ty."
Tôi đi được mấy bước rồi lại thấy lo lo, vội quay lại hỏi: "Nhưng...đi taxi có hóa đơn không ạ?"
Cuối cùng giám đốc Điền không thể nhịn được nữa, rúi ví ra dúi cho tôi một tờ tiền màu hồng hồng: "Không cần trả lại."
Tôi cầm tờ tiền màu hồng ra khỏi công ty, đi mấy bước thì vẫy được một cái taxi: "Chú ơi, đi sân bay hết bao nhiêu tiền?"
Tài xế hạ cửa kính xuống: "Tám mươi."
Ha ha, được lời tận hai mươi tệ, trong lòng vui vẻ hẳn lên, biển thủ a biển thủ, sau khi đần mặt ra nhìn nắng rồi cười ngu một hồi, tôi quyết định - đi xe bus tới sân bay, tiền thừa sẽ nhiều hơn đươc một chút!
Tuy không biết phải ngồi tuyến nào để tới sân bay, nhưng dựa vào hệ thống hỏi đường sống mạnh mẽ thế này, tôi chắc chắn có thể mò được tới chỗ đó!! Mang theo lòng tự tin dâng trào, tôi bắt đầu tìm đường tới sân bay.
Hỏi đường mấy lần, đổi xe hai lần, tôi sung sướng hài lòng cầm n...