y là mẹ, là mẹ, và cũng chỉ có mẹ thôi! Run run nhận điện thoại, còn chưa kịp mừng rỡ với đấng sinh thành thì tiếng mẹ già đã bắn vào tai: Ở đâu? Làm gì? Tôi tiếp tục giữ tỷ lệ bảy mươi phần trăm, nghiêm túc nói dối: Con đang nằm trong ký túc xá xem Gone with the wind.
Tống Tử Ngôn liếc sang nhìn tôi, cũng không nói, chỉ im lặng khởi động xe.
Xe rời khỏi bãi đỗ xe, đi ra ngoài đường, công việc tra vấn của mẹ tôi vẫn tiếp tục: Đó là cái gì?.
Tôi nghiêm túc trả lời: "Là một tác phẩm nổi tiếng thế giới, tên dịch sang tiếng Trung cũng rất đình đám, là "Đồi gió hú", mẹ nghe qua rồi chứ?".
Mẹ tôi suy tư một lát, cuối cùng cũng tin thật: Ờ, có nghe nói rồi,hình như nữ diễn viên tên là Jane Eyer gì đó hay sao ấy.
Còn không đợi tôi nói tiếp, bà đã lớn giọng nói át: "Tuần sau mày tốt nghiệp rồi hả, thế định khi nào về nhà đây?".
Tôi nhìn sang Tống Tử Ngôn đang chăm chú lái xe, khẽ nói vào di động: "Không phải con đã tìm được việc ở đây rồi sao?".
Mẹ tôi đáp lại thẳng thừng: Đó là làm thuê cho người ta, mẹ không muốn. Mày về nhanh lên.
Tôi bó tay: "Trừ phi mẹ mở một hàng bán đậu phụ cho con được làm nàng Tây Thi đậu phụ, không thì tới đâu cũng là làm thuê cho người ta thôi, được không ạ?".
Mẹ vẫn kiên quyết: Không giống nhau, dù sao thì vào làm trong cơ quan nhà nước mới là phải đạo.
Tư tưởng của bố mẹ tôi rất lỗi thời, cứ cho rằng vào làm trong cơ quan nhà nước lương thấp một ngàn tệ mới là làm việc, từ lúc tôi học năm thứ tư, hai bên đã bắt đầu hục hặc về chuyện tôi có được tìmviệc ở ngoài, hay tìm việc gì. Thực ra bình thường lúc nào cũng là tôi gọi điện về, lần này mẹ tôi đích thân gọi điện tới, câu đầu đã nói tôi phải về nhà, xem ra đã quyết định rồi, nhưng quyết tâm của tôi cũng rất lớn, thẳng thắn nói rõ lập trường luôn: Dù sao việc làm hiện giờ của con cũng tốt, không về đâu.
Mẹ tôi sẵng giọng: "Việc gì mà việc, người như mày có thể tìm được việc gì tốt chứ? Mày nghĩ gì không lẽ mẹ không biết? Không phải cứ về nhà lần nào là mày lại kể về thằng ranh họ Tô à? Tục ngữ nói có chồng quên mẹ, vì một đứa tới mẹ cũng chưa được thấy mặt mà mày nỡ nhẫn tâm bỏ lại bố mẹ tuổi già không nơi nương tựa à?".
Miệng tôi giật giật nếu nói tôi có một cái máy tính, một đường dây mạng là có thể vươn tới trái đất, thì mẹ tôi chắc chắn phải là chỉ một bàn mạt chược thôi là có thể làm Mạnh Khương Nữ say sưa đè lên trái đất! Mà cái bà nàng Mạnh Khương còn chưa tới bốn mươi tuổi, ngày nào cũng chà chà cái bàn mạt chược tới tận sáng tự nhiên lại khóc lóc với tôi là tuổi già không nơi nương tựa! Tôi mất bình tĩnh, đáp lại: "Mẹ đừng quản con nữa, nói sao thì con cũng không chịu về ăn cơm nhà nước đâu!".
Mẹ tôi cũng nổi giận: "Được, mày không về thì mẹ ra đó!".
Rồi cúp máy.
Nghe tiếng tút tút từ máy, tôi uể oải cất di động đi.
Thực ra có thể ở gần bố mẹ lúc nào chả tốt, nhưng tôi thực sự không muốn đi theo con đường họ s...