Tống Tử Ngôn sẽ thấy được tôi đang âm mưu uy hiếp hắn, thế thì rõ ràng địa vị không chắc chắn của mình lại càng thêm lung lay. Thế nên, tôi vội vàng bày tỏ lập trường: Thực ra em hiểu mà, hơn nữa, từ tận đáy lòng còn đặc biệt yêu thích nữa, chuyện này tổng giám đốc cũng biết đấy. Có nhiều khi, em thấy hận vì mình không phải là đàn ông, có thể tiến làm công, lui làm thụ , như thế mới coi là thế giới ngập tràn yêu thương.
Mấy người kia, không cảm động tới rớt nước mắt thì chớ, trái lại, mặt mũi còn mờ mịt.
Hóa ra ai cũng là người diễn xuất giỏi, tôi thẳng thắn nói ra: Yên tâm, tuy em quyết tâm chia rẽ đôi tình nhân các anh, nhưng trong thâm tâm, em vẫn luôn ủng hộ cho hai người mà. Rồi lại đau khổ nhìn Tóc Vàng: "Tôi biết cậu là người vô cùng tuyệt vời, nhưng ai bảo cậu yêu người tôi yêu chứ?".
Tóc Vàng ngơ ngẩn, thì thào nhắc lại: "Tôi yêu người cô yêu?".
Ông cụ còn cẩn thận hỏi lại ông bác sĩ râu tóc bạc phơ kia: Không phải là nó no quá nên đầu óc có vấn đề chứ? Chỉ có Tống Tử Ngôn là bình thường, sắc mặt hắn vẫn rất bình thường, hỏi câu lại càng bình thường hơn: "Em nghĩ bọn anh có quan hệ gì?".
Tôi từ từ nhắm mắt lại, đau khổ đáp: Người yêu.
Tàn nhẫn quá, để lá chắn như tôi phải tự thừa nhận quan hệ của bọn họ, tôi cảm thấy tim phổi đau chết đi.
Vẫn là câu nói cũ mèm, nói hai chữ kia xong tôi lặng tim quặn ruột.
Tống Tử Ngôn nở nụ cười lạnh lùng: Rất tốt.
Rất tốt? Tôi mở mắt ra đã thấy sắc mặt hắn chuyển thành màu đen, trên tay gân xanh nổi lên rần rần như muốn xông ra bóp cổ tôi.
Nhìn sắc mặt của hắn, có lẽ xã hội cua đồng gì đó cũng không cứu được tôi rồi, chắc chắn tôi sẽ bị giết người diệt khẩu.
Tôi vội vàng nhảy xuống giường bệnh, trốn ra sau lưng ông cụ: Ông nội cứu cháu với!! Ông cụ được tôi gọi thế thì mừng ra mặt, hai tay dang rộng ra như gà mẹ che gà con, chắn trước mặt tôi: "Không được bạo lực gia đình!".
Có chỗ dựa vững chắc, tôi củng cố tinh thần, ở sau lưng ông nhăn mặt với Tống Tử Ngôn, còn lạnh lùng nhắc nhở nhẹ nhàng: "Nhớ đó, phải nghe lời ông nội!". Lúc tôi nói câu này, lưng ông cụ càng thẳng lên, còn gật đầu rất tự hào.
Tống Tử Ngôn thản nhiên nhìn hai chúng tôi, một già một trẻ, nở nụ cười mờ ám, cũng lạnh lùng nhắc nhở nhẹ nhàng: "Từ nhỏ tới lớn, đã lúc nào cháu nghe lời ông chưa?".
Câu đó là nói cho ông cụ nghe , mà cũng là nói cho tôi nghe luôn.
Ba giây sau, dưới đôi mắt bi phẫn của ông cụ không có uy phong trong nhà, tôi bị Tống Tử Ngôn lôi ngay ra. Tôi giống như gà con bị xách cổ lôi tuột ra ngoài, tôi đã không thể trông cậy vào ông nội được rồi, chỉ có thể trông vào niềm hy vọng cuối cùng, ngước đôi mắt đầy chờ mong nhìn Tóc Vàng. Nhưng Tóc Vàng đỏ bừng mặt giận dỗi quay phắt đi, dưới tình cảnh bị nhân dân kỳ thị xa lánh, tôi bị nhét vào trong xe.
Tôi che mặt trước, lui vào chỗ ngồi cạnh ghế lái xe kêu lên: Không được đánh vào mặt!.