n, tôi cuống quýt giải thích: Không phải em đòi hỏi gì nhiều, mà cái mặt này phần lớn là để cho anh nhìn, đánh nó cũng khiến mắt anh vất vả lắm đó.
Thật lâu sau, vẫn không có tiếng động gì, tôi len lén tách ngón tay ra, quan sát tình hình qua kẽ ngón tay.
Tống Tử Ngôn vẫn nhìn tôi bằng sắc mặt xanh xám.
Hiểu lầm lần này có lẽ không phải chỉ cần xin lỗi qua loa là có thể cho qua được rồi.
Tôi cúi đầu: Em sai rồi, thật đó, em đã thực sự biết sai lắm rồi! Người dâm thấy dâm, hủ nữ thấy hủ. Vừa lội vào biển đam mỹ thâm sâu, mắt em đã bị nhục dục che mờ, không còn trong sáng như tuyết nữa, cho nên mới phạm phải sai lầm rõ ràng như thế. Tổng giám đốc, anh coi như em đi lạc đường hơi xa mà tha cho em đi.
"Hơi xa à?". Hắn cười nhạt: "Em còn có thể lạc xa tới đâu hả?".
Tôi nuốt nước bọt: Xa hơn một chút còn có thể dính cả ông nội vào,ông cháu yêu nhau, rồi kiểu kiểu như thế.
Hắn cười càng lạnh hơn: "Anh có nên cảm ơn em đã lưu tình?".
Tôi thấp giọng phân bua: "Cái này cũng đâu thể trách em được, anh để Tóc Vàng ở trong nhà mình, mỗi lần đi công tác thì cứ dính lấy cậu ấy, bất kỳ người nào cũng khó tránh được việc hiểu lầm mà?".
Hắn miệng cười nhưng lòng lạnh tanh: "Thế à?".
Tôi cười ngượng giải thích: Bất kỳ người nào ở đây chỉ là hủ nữ.
Hắn trừng mắt nhìn nụ cười giả lả của tôi, rồi bất đắc dĩ thở dài: Vốn dĩ không tính nói cho em, là sợ em suy nghĩ nhiều. Giờ xem ra cứ giấu em như thế, không chỉ có chuyện em nghĩ nhiều, mà là quá nhiều.
Tôi không nói gì, chỉ cúi đầu yên lặng chọc chọc hai ngón tay.
Im lặng một lúc, hắn mới nói: Thực ra Triển Dương là em trai anh.
Tôi hiếu kỳ: "Có quan hệ huyết thống à?".
Hắn mím môi, rõ ràng là không muốn trả lời: Cứ cho là thế đi.
Theo tôi được biết, ông nội hắn là độc đinh, ông nội hắn đẻ con trai cũng là độc đinh, rồi tới lượt Tống Tử Ngôn cũng là độc đinh. Nói cách khác, hiện giờ nhà họ Tống là ba đời độc đinh, hắn cũng không có cô dì chú bác ruột gì cả, sao tự dưng lại nảy ra một em trai nữa? Nhìn thái độ rõ là không muốn nhắc tới chuyện đó nữa của hắn, tôi lập tức hiểu ra.
Rồi không nhịn được mà khen ngợi: "Tống Tử Ngôn, bác trai nhìn rất đàng hoàng, không ngờ lúc còn trẻ cũng là người đào hoa phong lưu thật đó!".
Cũng phạm phải sai lầm của người đàn ông, còn làm ra được thằng nhóc Tóc Vàng lớn tồng ngồng thế Lúc Tống Tử Ngôn nghe tôi nói xong thì thoáng sững người ra, tiếp là mặt xanh lét.
Nhìn thấy đôi tay kia không kiềm chế được lao về phía cổ mình, tôi hãi hồn. Quả nhiên là xã hội cua đồng, chuyện của lãnh đạo không được buôn, buôn một cái là mình cũng bị cua đồng rồi! Đúng lúc đó thì di động trong túi rung lên, tiếng chuông đổ dồn.
Bàn tay diệt khẩu của Tống Tử Ngôn thu lại, chỉ có ngực tôi vẫn còn nhấp nhô kịch liệt.Chương 34. Ra mắt
Tôi vừa nhìn màn hình một cái đã muốn khóc, mẹ ơi, người hiểu con rõ nhất trên thế giới n...