i khác đều công thành danh toại giới thiệu người bên cạnh mình: Đây là người yêu của tôi, Đây là bạn trai tôi, Đây là hôn thê của tôi, người nhanh tay nhanh chân cũng chỉ nói: Đây là chồng của tôi.
Còn tôi thì nhảy ngay thành thiếu phụ có tuổi, giới thiệu: Đây là con tôi.
Quá kinh dị rồi!!! Thượng đế, thánh Ala, Quan Âm Bồ Tát, xin các ngài hãy lắng nghe ời cầu xin chân thành của con. Dù có là Ngư Hương Nhục Ti hay là Cung Bảo Kê Đinh, cũng mời các ngài ăn trước!! Đang cầu khấn thì một bác sĩ râu tóc bạc phơ đã được mời vào, còn bảo tôi giơ tay ra chẩn bệnh, hóa ra là Trung y.
Chẩn bệnh xong, ông ta vân vê ria mép, chậm rãi nói: Ừ..ừm..ừm.
Chúng tôi bốn người, tám con mắt mở trừng trừng, còn ông ta thì cứ ừ ừm thế mãi.
Rốt cuộc là sống hay chết thì ông cũng phải nói đi chứ! Tôi bực mình! Nhưng ông nội đã nổi đóa lên trước: Rốt cuộc là làm sao hả? Cái lão già dai ngoách này nói nhanh đi.
Ông bác sĩ kia từ từ nhắm mắt lại, vuốt chòm râu bạc gật gù: Ngũ hành tương khắc, âm dương luân hồi, làm bất cứ chuyện gì cũng phải có chừng mực. Cứ cố cưỡng cầu tham lam sẽ chỉ khiến ngũ tạng phải gánh chịu quá nhiều, khiến người không khỏe mạnh. Đạo trời tổn hại có thừa, cháu là quá thừa nên phải nôn ra thôi.
Tôi bị ông ta nói tới hoa cả mắt, yếu ớt hỏi: "Chuyện đó có thể nói thẳng ra được không?".
Bác sĩ mở mắt ra nhìn tôi một cái: Nói thẳng ra là cô không mang thai.
Tôi thở phào.
Ông cụ nổi điên, trừng mắt nạt: "Đúng là cái đồ lang băm, nếu không phải là chắt vàng nhà tôi thì nó nôn cái gì mà nôn!".
Lang băm kia chớp mắt mấy cái, tuyên bố đáp án: Cháu nó ăn quá no.
Ông cụ vẫn không chịu nghe, tiếp tục mắng: "Có người ngốc đến mức ăn tới nôn ra sao?".
Tóc Vàng yếu ớt chỉ tay sang chỗ tôi: Lúc nãy, cô ấy ăn ba đĩa cơm.
Thế giới lặng im trong phút chốc, chỉ có một đàn quạ đen bay qua trong phòng bệnh, xếp thành hình chữ nhất, rồi lại xếp thành hình nhữ nhân Không khí căng thẳng được một lúc, Tống Tử Ngôn nắm tay tôi hỏi, giọng nói dịu dàng tới kỳ quặc: "Em đói như thế sao?".
Tôi lắc đầu, thút thít: Em muốn ngửa bài với Tóc Vàng, ai dè chỉ không chú ý một chút thôi đã ăn hết cả ba đĩa cơm rồi. Giọng hắn hơi mất tự nhiên: "Ngửa bài cái gì?".
Dù sao cũng không thể nói dối được nữa, nhìn qua vẻ mặt rất choáng váng của ông cụ, tôi quyết định phải nhân cơ hội này lôi quan hệ của hai người ra trước ánh sáng, ra trước người đang mong chờ cháu chắt này, hoàn thành được tâm nguyện chia uyên rẽ thúy của mình.
Tôi hạ giọng: Thực ra em đã sớm biết quan hệ của hai người rồi.
Lời nói ra, hắn và Tóc Vàng đều đờ người, nhưng điều ngoài dự đoán của tôi là, ngay cả ông cụ cũng ngây người.
Hóa ra, ông cụ cũng biết, hơn nữa còn rất thông cảm.
Tôi không khỏi thấp thỏm, thật vất vả mới làm người xấu được, không lẽ đã sai ngay từ bước đầu tiên sao? Cứ như thế thì không thể dùng người lớn trong nhà ngăn cản bọn họ, hơn nữa rất có thể...