ng, chắc chắn có một người không có kết cục tốt đẹp rồi, đương nhiên tôi không mong người đấy lại là mình, cho nên hôm nay có bằng giá nào cũng phải thực hiện với Tóc Vàng! Tự đánh mình tới N lần, cuối cùng tôi cũng hạ được quyết tâm, ngẩng đầu trịnh trọng gọi cậu: Triển Dương.
Cậu nhóc nhìn đĩa cơm trống trơn trước mặt tôi, khóe miệng co giật mấy cái, cẩn thận hỏi: "Cô không phải lại chưa ăn no đấy chứ?".
Tôi không để ý tới câu xuyên tạc của cậu ta, vẫn nghiêm túc nhìn: Tôi có chuyện muốn nói với cậu.
Tóc Vàng “ừ” một tiếng, nhìn tôi bằng đôi mắt trong sáng ngây thơ.
Tâm lý xấu xa ích kỷ của tôi bị cậu ta dìm chết trong đôi mắt đó, hết nhoi nhoi rồi giãy giụa, cuối cùng lại là: "Tôi muốn qua nhà cậu coi phim ma!".
Tôi im lặng khóc ròng trong lòng cho tới khi tới nhà cậu ta.
Lúc cậu ta rút chìa khóa ra mở cửa, mới chợt nhớ ra hỏi tôi: Chúng ta trốn việc thế chắc không có chuyện gì chứ?Chương 33. Mối quan hệ
Tôi rơm rớm nước mắt lắc đầu, tay sau lưng nắm chặt, tự kỷ ám thị trong lòng. Tới cũng tốt, tới cũng tốt, chờ lúc mày thấy cậu ta sung sướng ở trong nhà người đàn ông của mày, mới có thể hiểu được ghen tuông khiến cho cả con người mù quáng, mới có thể tiến thêm một bước, phát huy uy lực sư tử Hà Đông! Tôi bước vào nhà, giật mình, cách bài trí bên trong đã bị đổi.
Phòng khách đổi thành phòng ngủ, một cái giường lớn đặt giữa phòng, đối diện là ti vi treo tường lớn, trên màn hình còn ngưng hình một cái mặt ma, chiếm hết nửa tường.
Tôi quen tay kéo Tóc Vàng lại, chỉ chỉ vào cái mặt ma: "Cậu không sợ à?".
Cậu nhóc cười hì hì, trịnh trọng tuyên bố: Tôi đã có bí quyết.
"Bí quyết gì?".
Tóc Vàng không trả lời, chỉ ấn nút trên điều khiển từ xa. Hình ảnh trên màn hình bắt đầu chuyển động lại như bình thường, cái không bình thường là âm thanh, ti vi không phát ra tiếng, phát ra từ loa là bản Lương Chúc du dương trẩm bổng.
Hóa ra, cậu vừa coi phim ma, vừa nghe Lương Chúc.
Tôi nhìn lại màn hình lần nữa, đôi mắt đầy tia máu của ma nữ bây giờ nhìn vào cũng có vài phần ai oán tình thâm, đừng nói kinh khủng, phải nói là khiến cho mình cũng có phần thông cảm. Tôi nhìn sang Tóc Vàng đang hí hửng đắc ý chờ được khen, tôi không nhịn được phải vỗ tay tán thưởng: "Chuyện này mà cậu cũng nghĩ ra được, đúng là giỏi quá!".
Vẻ hí hửng đắc ý trên mặt cậu nhóc chợt xị xuống, thậm chí có vài phần ngậm ngùi: Tôi cũng hết cách rồi, vì không có ai xem với tôi cả.
Nghe giọng điệu u oán của Tóc Vàng, tôi giật mình, không lẽ đây là lời ai oán trong truyền thuyết? Oán hận Tống Tử Ngôn vẫn bên cạnh tôi? Tôi chuyển từ trạng thái tán thưởng sang phòng ngự tấn công, chủ động tiếp cận: "Tổng giám đốc không thường tới đây sao?".
Cậu ta kinh ngạc: "Sao anh ấy phải thường tới đây?".
Tôi quan sát thật kỹ mắt cậu ta, không tìm ra được chút dối trá nào cả. Đối diện với một người có kỹ thuật diễn xuất khá như thế, tôi cũng không vòng vo tam quốc n...