a, hỏi thẳng: "Cậu với tổng giám đốc là quan hệ gì?".
Tiếng trả lời bằng chất giọng trầm trầm vang lên phía sau: "Sao không tới hỏi anh?".
Toàn thân tôi lập tức đơ ra, xui xẻo quá, lại bị bắt đúng lúc. Kéo ra nụ cười giả tạo chính tông, tôi chậm rãi xoay người lại, vẫy tay chào: "Hi, hello, sao tổng giám đốc cũng tới đây?".
Tống Tử Ngôn ăn mặc chỉn chu đứng ở cửa, tôi nhìn cánh cửa đang mở rộng, trong lòng tự ghi nhớ: Sau này nhất định phải đóng cửa!! Hắn đi vào, lạnh lùng nhìn tôi và Tóc Vàng, nói: Hai người trốn việc.
Hóa ra là vì chúng tôi bỏ việc, hắn nhận được báo cáo đã bỏ hết công việc, vội vàng chạy tới đây, tôi khóc, rốt cuộc ham muốn được giữ lấy Tóc Vàng của hắn lớn tới mức nào đây? Vừa nghĩ tới đó, răng chua chua, tim cũng chua chua, dạ dày cũng chua chua.
Dạ dày cuộn một cái, tôi bịt miệng chạy vào trong nhà vệ sinh nôn, ôm bụng nôn thốc nôn tháo.
- "Làm sao thế?".
- Đi bệnh viện.
Tôi súc miệng nhìn ra cửa nhà vệ sinh nơi vừa có hai người nói cùng một lúc.
Làm sao vậy? Là Tóc Vàng hỏi, vẻ mặt rất quan tâm, nội dung rất bình thường.
Đi bệnh viện. Là Tống Tử Ngôn nói, vẻ mặt rất đàng hoàng, nội dung rất kỳ dị.
Tôi nói, chuyện nhỏ thế mà phải đi bệnh viện, đúng là ông nội mở bệnh viện, anh cũng phải tăng thu nhập cho ông!!! Tuy khăng khăng từ chối, nhưng bị Tống Tử Ngôn đảo mắt lườm cho một cái, tôi đành phải ngoan ngoãn ngồi lên xe, Tóc Vàng ngồi ghế sau, ba người chúng tôi cùng kéo quân tới bệnh viện.
Mới được bao lâu, tôi đã tới phòng cấp cứu lần thứ ba, nằm trêngiường bệnh lần thứ hai.
Nguyên nhân của lần đầu tiên rất đáng xấu hổ, băng gạc không mở ra được lần này tốt hơn một chút, dẫu sao tôi cũng bị khó chịu.
Trước ánh mắt của Tống Tử Ngôn, Tóc Vàng, và ông cụ, tôi tường thuật lại bệnh trạng cho ông bác sĩ: Cũng không có gì, nãy bỗng nhiên thấy đầy bụng, hơi ấm ách một chút, dạ dày cuộn lại một cái, không nhịn được mà nôn thôi.
Bác sĩ xoa xoa cằm, hỏi: "Kinh nguyệt của cô tháng này có bình thường không?".
Đầu tôi ding một tiếng, câu hỏi này không phải là đang nghi ngờ tôi có cái kia đấy chứ!!! Nhưng, nhưng, chúng tôi vẫn luôn làm theo phương án kế hoạch hóa gia đình của quốc gia mà!!! Tôi rơm rớm nước mắt quay sang cầu cứu Tống Tử Ngôn, vừa nhìn thấy vẻ mặt của ba người kia, tôi đã giật mình kinh sợ.
Ba khuôn mặt đều đờ ra, sáu con mắt cùng nhìn chăm chăm vào bụng tôi cứ như thể chỉ sau một lát là sẽ có một đứa bé nhảy ra từ đó. Một lúc sau, ông cụ mới có phản ứng, hắng giọng quát lớn: "Chuẩn bị máy CT, máy đo điện não, máy siêu âm, máy chụp X-quang cho tôi, nghênh đón chắt vàng nhà tôi!".
Phòng cấp cứu chộn rộn hẳn lên.
Tống Tử Ngôn ngồi xuống bên cạnh, cầm tay tôi.
Tôi nhìn sang Tóc Vàng đang ôm vẻ mặt cô đơn đứng bên, thổn thức, mẹ sang vì con quả nhiên là chân lý của trăm ngàn năm qua.
Nhưng mà!! Con ơi, mẹ không cần con đâu!!Nghĩ tới cảnh một năm sau họp lớp, những ngư...