Một là sách lược tiền to của nhiều, cứ đập một tờ chi phiếu ra trước mặt cậu ta, để cậu ta tự động lướt đi. Một là sách lược cầu xin đau khổ, tự hạ thấp bản thân, lấy nước mắt khơi gợi lên tình cảm mẫu tử của đối phương. Cuối cùng là một loại phương pháp dã man không biết lý lẽ nhất, cứ mắng mỏ chửi rủa đối phương té tát tới mức xấu hổ không chịu được để tránh xa.
Cũng phải nói là, độ khó cũng khá cao.
Theo mức thu nhập của tôi, mở chi phiếu là chuyện không thể, sáchlược thứ nhất không đáng suy xét. Còn sách lược thứ hai à, nhỡ chẳng may động vào đối phương là người lạnh lùng nhẫn tâm nhất quyết không thèm để ý tới nước mắt nước mũi của tôi, cũng rất khó thực hiện, đó là còn chưa nói tới cái thân tôi ăn gì cũng thấy ngon,chưa từng phải trải qua nỗi khổ sở kinh điển của con dâu nuôi. Còn lại một phương pháp tương đối phù hợp với tình trạng của tôi, nhưngmà nhìn gương mặt bầu bầu môi hồng răng trắng của Tóc Vàng,tôi lại thấy hơi tiêng tiếc. Đang khổ cực suy nghĩ, cậu ta đã mở miệng trước: Về đi.
Tôi cúi đầu nhìn mới phát hiện, đương lúc mình tập trung suy nghĩ,cả hai chúng tôi đã ăn xong rồi. Theo thói quen cùng ăn cơm duy nhất xưa nay của hai đứa, đã ăn xong rồi thì trở về phòng làm việc.
Thấy Tóc Vàng đã đứng dậy, tôi vội vàng đưa tay kéo lại: "Chờ một lát!!".
Cậu nhóc quay đầu lại: "Gì đó?".
Tôi bí quá nói bừa: Tôi còn chưa ăn no, muốn ăn thêm một suất nữa. Rất nhanh, Tóc Vàng đã bưng thêm một đĩa cơm đầy ụ tới.
Tôi vừa giả vờ ăn, vừa lơ đãng hỏi: "Tóc Vàng à, Tiểu Triển này, bình thường tổng giám đốc đối xử với cậu thế nào?".
Cậu ta suy nghĩ một lát rồi nói: Trong công ty, anh ấy với cô là hai người đối xử với tôi tốt nhất. Không biết có phải là chột dạ hay không, tim tôi khẽ rung lên một cái. Thực ra từ lúc vào công ty, trừ Tống Tử Ngôn ra, tôi chỉ qua lại với cậu là nhiều nhất, nhất là lúc tôi còn lơ ngơ chưa quen, cậu và băng vệ sinh tỷ tỷ là hai ngọn lửa trong đêm đông, rừng rực cháy sáng. Nhưng đến tôi là điển hình của có dị tính, không nhân tính cũng phải lắc đầu cảm thán thế sự vô thường: Đã sinh Khanh, sao còn sinh Tóc! Không dám nhìn gương mặt đáng yêu đầy vẻ tin tưởng trong sáng của cậu, tôi chúi đầu vào đĩa cơm, nhân thể ngồi hối tiếc, mình thực sự không có khả năng bẩm sinh làm người ác. Đương lúc oán thán, cả đĩa cơm lại vào bụng, Tóc Vàng đưa qua một cốc sô-đa: Ăn nhanh quá đó, uống nước đi.
Cứ chăm sóc cẩn thận chu đáo thế, tôi càng không dám nhìn mặt cậu, chỉ ừng ực uống hết cốc nước. Cậu nhìn đồng hồ: Về đi, còn làm việc nữa.
Chờ một chút!. Thấy cậu muốn đi, tôi lại cố sống cố chết ngăn lại.
Cậu ta nghi hoặc: Lại làm sao thế?.
Tôi ngáp ngáp, cuối cùng lại là: Tôi tôi còn chưa ăn no .
Đĩa cơm thứ ba lại được đặt lên bàn, ánh mắt Tóc Vàng nhìn tôi đã có thể dùng từ ngưỡng mộ để hình dung.
Tôi vừa ăn vừa tự giận mình, ba người dây dưa lằng nh...