>
Cuối cùng thì hắn cũng không chịu được nữa: "Em hỏi mấy cái đó làm gì?".
Tôi im lặng chọc chọc ngón tay: Tăng hiểu biết đôi bên mà.
Hắn hỏi lại: "Hiểu biết có tăng không?".
Tôi độp lại: "Nếu không làm thế thì phải tăng thế nào đây?".
Hắn nhìn tôi một cái: “Em, Tần Khanh, thích màu trắng, vàng nhạt, xanh nhạt. Không thích ăn hoa quả, nhưng ngày nào cũng sẽ ăn hai quả táo, sáng, chiều mỗi buổi một quả. Thích nghe nhạc đang thịnh hành, nhất là Châu Kiệt Luân và Trần Dịch Tấn. Thích ngủ, lười, xem tiểu thuyết và phim. Lúc đọc tiểu thuyết và xem phim thì ghét nhất là bị người khác làm phiền, sau khi xem xong thì rất hăng hái đi làm phiền người khác. Sáng sớm phải có người gọi ba lần mới tỉnh được, tối thì phải giục tới ba lần mới chịu đi ngủ. Gọi điện thoại cho bố mẹ ba ngày một lần, mỗi lần gọi nội dung đúng sự thực chưa lần nào vượt quá ba mươi phần trăm. Thích ăn cay, lúc ăn còn thích uống nhiều nước, vì sợ sẽ nổi mụn trên mặt.” Từ từ nói ra cả tràng dài như thế xong, hắn mới dừng lại: "Đã đủ chưa?".
Làm sao hắn biết được? Trong đó còn có mấy thứ ngay cả tôi cũng không phát hiện ra! Tôi kinh hãi khâm phục hắn.
Nhưng nhìn bộ dạng tự tin tràn đầy của hắn, tôi không kìm được, phải đả kích hắn một chút: "Thứ cơ bản nhất sao không kể ra, còn chiều cao, số đo, dáng người thì sao?".
Đã lâu chưa đi cân đo, tôi cũng không biết, để coi hắn nói thế nào.
Hắn nhìn tôi một chút, thản nhiên: Chiều cao, dưới vai anh. Cân nặng, ẵm lên được. Vóc dáng chậc, cũng có cảm giác đó. Mặt mũi, cũng coi được.
Tôi đổ mồ hôi, mấy cái đó toàn lấy hắn làm tiêu chuẩn. Hóa ra trái đất xoay quanh anh à? Hóa ra em tồn tại là vì anh à? Tôi nghiêm túc: Khách quan, khách quan.
Hắn cũng nghiêm túc hỏi lại: "Muốn nghe thật à?".
Tôi cười gian: Sợ anh không nói được.
Hắn lắc đầu, mỉm cười: Chiều cao, bình thường. Cân nặng, khỏe mạnh. Vóc dáng, tốt. Mặt mũi, phổ thông.
Tôi tức! Tôi tức cực lực!!! Tự nhiên lại sỉ nhục hình tượng vinh quang của tôi, tôi tức mình, vùng vằng kéo chăn quay lưng lại với hắn.
Nhưng nghĩ một lát lại không nhịn được, quay người qua, vui vẻ nhìn hắn hài lòng: Tổng à, Tống Tử Ngôn, trước đây anh chưa từng nói nhiều như thế với em đó.
- Phải. Hắn gật đầu: Sau này cũng sẽ không nữa.
"Tôi lại tức! Tôi lại tức cực lực! Tại sao?". Vất vả lắm mới trò chuyện an lành như thế, anh lại cứ thích bóp chết tươi ngay à? Hắn thở dài: Bởi vì có nói thì em cũng không hiểu, làm trực tiếp thì tốt hơn.
Tôi nghi hoặc: "Làm cái gì?".
Hắn nhào qua, nằm đè lên tôi, cười đến là mờ ám: Làm chuyện đó ấy.
Rồi, Tống Tử Quan Âm lại bắt đầu bận rộn làm việc chăm chỉ. Hôm sau, tôi cứ mặt dày tới công ty cùng Tống Tử Ngôn, dù sao có việc làm thì mới cảm thấy yên tâm được, đã làm lành rồi, tôi cũng không có lý do để nghỉ việc, hơn nữa lại được ở gần nhau, tôi cảm thấy nên ở cạnh, còn nắm được hành tung của hắn nữa.