à môn tự chọn hay không, sinh viên tới học đều đông nghìn nghịt – nhân khí tốt quá a, hắn đi dạy chưa bao giờ điểm danh, bởi không có ai ngốc tới mức bỏ giờ của hắn.
Nghe đồn môn tự chọn năm nay vốn là sinh viên đăng ký với lớp trưởng, rồi sau đó nộp danh sách lên thầy giáo vụ, nhưng năm nay có quá nhiều sinh viên chọn lớp của hắn nên cuối cùng phải đăng ký lại một lần nữa. Để đảm bảo công bằng, trường quyết định cho đăng ký trên mạng, hôm đó năm giờ mới mở hệ thống đăng ký, tới ba giờ hệ thống đã lag toàn tập.
Tôi vừa lắc đầu thở dài trước sức mạnh mỹ nam, vừa liệt thêm tên mình vào biển người đăng ký mênh mông.
Không thể không tự hào rằng vận khí của tôi quá tốt được, toàn bộ tên của một trăm hai mươi mốt sinh viên cả lớp đều đạp lên trên tên tôi. Ngày có danh sách học, tôi lệ nóng quanh tròng, cảm động tới muốn khóc, hận không thể phi về nhà thắp ba nén nhang lên mộ phần tổ tiên.
Cảm tạ tổ tiên phù hộ, cuối cùng con cũng không cần nơm nớp lo sợ mỗi lần trốn học rồi!
Nhưng ai ra đây nói tôi nghe coi, tại sao tên thầy giáo chưa bao giờ điểm danh như hắn lại cho tôi 0 điểm chuyên cần chứ?! Tại sao phải lưu lại cho đứa sinh viên năm thứ tư như tôi thành tích thê thảm vậy?! Tại sao đã cho tôi hạ cánh an toàn trước mấy môn chuyên ngành khó như quỷ rồi lại ngáng chân cho ngã trước cái môn bé con con này?!
Kinh dị nhất chính là, môn tự chọn chỉ một học kỳ mới có, nghĩa là phải đợi thi lại, mà cũng chỉ có thể đợi sang năm thi lại với lũ năm ba, nói cách khác, tôi phải làm một đứa sinh viên bị lưu ban.
Lúc vừa hay tin, tôi còn chẳng thèm để tâm. Học tới năm thứ tư, trường thực hiện chính sách mắt nhắm mắt mở với lũ sinh viên chúng tôi triệt để, còn nhớ lớp bên có thằng sinh viên ngồi phòng thi số 6 nổi tiếng, giám thị bắt được tên ấy đang giở tài liệu, nó chỉ cúi đầu nói: “Thầy, em đã học năm thứ tư rồi.” chỉ bằng câu nói ngắn gọn thế thôi đã đánh một đòn chí mạng vào lòng trắc ẩn của thầy giám thị, vậy là được thoát tội.
Chỉ cần khai giảng rồi đi xin thì sẽ không sao hết. Tôi cứ lạc quan nghĩ như thế.
Mà sau ngày khai giảng, tôi mới biết ý nghĩ lúc đó của mình ngu tới mức nào.
Nghe đồn, có em gái là hoa khôi của trường, hai mắt đẫm lệ, khóc sướt mướt cầu xin đau khổ, Tống Kim Quy vẫn dửng dưng lạnh lùng. Lại nghe đồn, có người vì môn học tự chọn mà để tuột mất học bổng hạng nhất, bèn cùng với phụ huynh kiên trì đuổi theo chặn đường giảng viên, Tống Kim Quy không nể mặt, vung tay múa bút sửa ngay tám mươi lăm điểm thành năm mươi lăm…
Đằng sau vẻ phong nhã thanh tú đẹp trai kia của Tống Kim Quy lại là một tâm hồn vô cùng khốn nạn và khủng bố.
Đến lúc này, tôi mới hối hận tới mức mất ngủ.
Đương rơi vào đường cùng, tự nhiên một cảnh trong phim Friends siêu nổi tiếng lóe lên trong óc, một học sinh nam đẹp trai thổ lộ với Ross: “Thầy, em yêu thầy!” Ross lúng túng, tuy rằng không nhận lời tỏ tình nhưng cũng lén giúp cậu học sinh kia sửa điểm.