m bẩm tự nói với mình: “Nắm tay so với chứng sợ độ cao còn kích thích hơn nữa.”
Tôi nói rất nhỏ, không ngờ anh vẫn nghe được. Tô Á Văn quay đầu lại nhìn tôi, khóe miệng kéo lên thành một đường cong hoàn mỹ, đôi mắt đen lấp lánh.
Nhìn viền mắt thâm đen của mình trong gương, tôi thở dài đánh sượt, cuối tuần rồi, phải lết ra khỏi giường lúc mười hai giờ trưa đúng là quá quá quá quá quá tàn nhẫn!! Tuy rằng đối tượng hẹn hò rất kỳ lạ, quá trình cũng kỳ lạ, nhưng với lòng tôn trọng và cũng hơi vui vui với cuộc hẹn này, tôi quyết định cũng nên chọn cái gì mặc cho nghiêm túc một chút.
Vừa tới cổng trường đã thấy có một chiếc xe đậu ở đó, thiết kế thon dài, thân xe lấp loáng ánh mặt trời, tôi nghiêng đầu nhìn logo phía trước, thầm chép miệng cảm thán. Chậc chậc, toàn bộ tài sản của tôi chắc cũng chả mua nổi lấy một cái bánh xe. Mãi tới khi đi tới gần, tôi mới cười toe sung sướng.
Tống Tử Ngôn nghiêng người dựa vào bên xe, khoanh tay trước ngực, vẻ mặt mờ mịt như bị phủ sương, duy có đôi mắt là vẫn trong suốt trầm tĩnh như cũ. Hắn vừa thấy tôi đã cười cười, hỏi: “Tới rồi à?”
Chỉ cần đứng cạnh con xe này thì dù tên đàn ông đó có tầm thường cỡ nào cũng tính là ưa nhìn được, huống chi người đứng cạnh nó giờ là người đàn ông đẹp trai như Tống Tử Ngôn. Mà bất luận người phụ nữ nào có đàn ông đứng chờ thì ai lại không thấy vui chứ, huống hồ là đứa ưa hư vinh như tôi, tôi nở nụ cười hiền lành thục nữ vô cùng hiếm hoi: “Vâng, để thầy đợi lâu rồi.”
Hắn nâng cổ tay lên nhìn đồng hồ, nghiêm giọng nói: “Lần sau nhớ tới đúng giờ đó.”
Sao mà mất hứng thế cơ chứ, tôi đảo mắt nhìn qua con xe và gương mặt hắn, quyết định không thèm so đo nữa.
Xe chạy êm, ngồi trong xe gió lùa mát mẻ, cạnh bên là một người đàn ông đẹp trai dáng vẻ đường hoàng, tuy hắn vẫn tiếp tục duy trì trạng thái im lặng trầm mặc triệt để, nhưng trong lòng tôi vẫn tự thấy rất phơi phới.
Chỉ là nhạc trong xe có hơi quái dị, giai điệu đơn điệu dạo tới dạo lui có mỗi một đoạn, tôi hảo tâm nhắc: “Đĩa này có bị xước không thầy, sao chỉ nghe được mỗi nhạc dạo mà không có người hát ạ?”
Hắn quay đầu lại liếc mắt nhìn tôi, giọng đều đều: “Đây là một loại nhạc ở Bắc Âu.”
Tôi yên lặng cúi đầu xuống. Diệu Ngọc [1"> đã từng nói với Đại Ngọc [2">: “Ngươi đúng là tục nhân.” Còn tôi thì chỉ thấy mình giống hệt Lưu bà bà [3">. Tuy vẻ mặt của hắn không thay đổi, ngữ khí cũng bình thường, nhưng thế nào mà tôi lại tự thấy như mình đang bị khinh thường vậy trời.
May mà hắn cũng mở miệng nói trước: “Em không thích nghe thì thôi, chúng ta đổi cái khác.”
Tôi nhìn vào hộp đựng CD, toàn là tiếng nước ngoài, hình như cái nào cũng na ná như nhau, đành nói: “Thôi kệ đi ạ.”
Hắn nói: “Thực ra tôi cũng không thích lắm, nghe là muốn ngủ.”
Hóa ra hắn cũng không phải dương xuân bạch tuyết [4"> gì, tôi có cảm giác đã tìm được đồng minh, hào hứng đề xuất: “Nếu đã thế...