số tiền gia đình dành dụm dành hết để chữa bệnh cho chị. Nhưng cuối cùng mọi cố gắng nỗ lực của y học cùng phải bó tay. Căn bệnh quái ác đã cướp chị tôi đi. Cả gia đình đau xót tột cùng vỡ òa trong nước mắt. Mẹ tôi không chấp nhận được thực tại ngất lên ngất xuống. Trước khi đi chị nắm lấy tay tôi và dặn: “ Cố gắng học em ạ. Em phải học thật tốt, mai sau khá giả để còn chăm sóc, phụng dưỡng bố mẹ lúc tuổi cao sức yếu…” Lời dặn dò của chị tôi luôn ghi nhớ trong lòng. Lúc ấy, tôi chỉ biết nắm lấy tay chị và nghẹn ngào nói: “Em hứa, em sẽ cố gắng! Chị yên tâm”.
Cũng từ sau chuyện đấy, sức khỏe của bố tôi ngày càng yếu đi vậy nên mẹ phải bán thêm chè buổi tối để kiếm thêm thu nhập. Ngàyngày mẹ vẫn đi dạy học rồi tối về nhà lại tất tả chuẩn bị nguyên liệu cho các món chè. Thấy mẹ vất vả nên tối tôi cùng mẹ làm. Mẹ lo tôi ảnh hưởng đến học hành nên toàn giục tôi vào phòng học nhưng tôi bảo mẹ: “Tí nữa vắng khách con sẽ học. Mẹ yên tâm…”. Tôi thi vào trường Chuyên của tỉnh nhưng thiếu 0,25 điểm nữa là đỗ. Lúc ấy tôi thấy mình sao kém cỏi và thiếu may mắn thế. Tất cả mọi thứ chẳng hề theo ý tôi: Chị là người an ủi, động viên và luôn bên cạnh tôi thì đã đến một thế giới khác, bố đau yếu thường xuyên, một mình mẹ làm lụng nuôi sống cả gia đình, tôi thì chẳng thực hiện được ước mơ của mình… Tôi thấy cuộc sống của mình sao u ám tăm tối đến thế.
Cuối cùng, tôi vào học tại một trường cấp III gần nhà và cố gắng học hành. Vì buồn bã, chán nản, một thời gian dài tôi sống khép kín, bó hẹp cuộc sống của mình. Thời gian thấm thoắt trôi đi, tôi bước vào kì thi đại học và thi đỗ vào trường đại học mà từ thưở bé tôi luôn ao ước. Ngày báo kết quả, cả nhà tôi vui mừng sung sướng lắm. Bố nói với tôi: “Vui lắm phải không con? Nhà mình giờ nghèo nhưng chí không nghèo. Cố gắng vượt qua khó khăn học tập tốt con nhé”. Mẹ thì lén lau nước mắt. Thấy mẹ khóc, bố bảo: “Cái bà này, con nó thi đỗ thì phải vui chứ lại khóc thế kia…”. Mẹ nghẹn ngào nói: “ Em khóc vì vui mừng quá đấy bố nó ạ…”.
Xuống Hà Nội, ngoài giờ học ở giảng đường tôi kiếm thêm việc làm thêm. Mỗi tuần tôi đi gia sư hai buổi cho một cậu bé học tiểu học. Và rồi, cứ cuối tháng vào ngày thứ bảy, chủ nhật tôi lại trở về gia đình thân yêu của tôi.. Đó là ngôi nhà nho nhỏ với dàn hoa giấy tím hồng cuối xóm, nơi hiện diện bóng dáng của những người thân yêu. Đã có lúc tôi nhìn cuộc sống bằng một cặp kính đen và thấy rằng mình là người thiếu may mắn. Nhưng bây giờ tôi nhận ra rằng: Hạnh phúc chẳng cần phải là một cuộc sống xa hoa, phù phiếm mà đối với tôi hạnh phúc là tình cảm bền chặt của các thành viên trong gia đình. Đó là bữa cơm sum họp, là nụ cười rạng rỡ của những người thân yêu hay thậm chí là lời động viên nhau cùng vượt qua khó khăn…Hạnh phúc là khi tôi thực...