“Chuyện kể ngày xưa, Thượng Đế tạo ra động vật đã vô cùng hài lòng khi chúng tăng thêm sự sống muôn màu trên Trái Đất. Một ngày nọ, Thượng Đế quyết định ban thưởng một món quà bất kỳ theo ý muốn của động vật. Loài nào cũng giơ tay xin thưởng: voi xin cặp ngà quý giá, hổ xin tiếng gầm hùng dũng, hươu nai xin đôi chân nhỏ nhắn mà nhanh nhẹn, chim xin đôi cánh để tự do bay lượn,…và tất nhiên chúng đều được như ý muốn. Duy chỉ có rùa không dám mở miệng ra xin, Thượng Đế phải đứng ra hỏi thì rùa ta chỉ biết lắp ba lắp bắp, nói run bần bật sợ muông thú xung quanh bàn tán về mình. Rốt cuộc không thể phân biệt đối xử với loài rùa, Thượng Đế quyết định tặng rùa một cái mai. Chiếc mai cồng kềnh, nặng trĩu như chính những suy nghĩ không thể thoát ra khỏi đầu rùa. Chiếc mai cũng là ngôi nhà, “vũ khí” của rùa, cứ có ai đến gần là rùa rụt cổ chui vào trong. Cứ như thế, rùa trở thành một con vật khép kín, lặng lẽ, lúc nào cũng sợ sệt không dám thể hiện tự tin như bao muông thú khác…”
Mai thở dài nhấp chuột ấn “Ẩn” cái tin đó ra khỏi trang chủ Facebook của mình. Không phải nó ghét gì câu chuyện này mà do càng đọc nó càng thấy giống với bản thân. Dường như cuộc sống của nó chỉ chìm đắm trong thế giới ảo và sự tự ti như đeo một chiếc mai rùa nặng trịch, chưa bao giờ dám cười nói một cách thoải mái.
Ai nói gì nó cũng luôn câm lặng như một con hến. Chưa bao giờ nó nghĩ đến chuyện phản kháng hay phán xét ai, có nói xấu ngay trước mặt nó chỉ lờ đi. Mọi người bảo nó hiền lành đến nhu nhược. Kỳ thực nó đâu có hiền, cứ thử lên mạng xem là biết bản chất thật liền. Đụng đến nó là nó mắng xối xả, dập vùi bằng những ngôn từ đáo để mà ngoài đời thực nó không bao giờ nói ra nổi, viết suy nghĩ trên bàn phím dễ hơn nói mà. May nhờ vẻ chợ búa trên mạng mà dần dà bạn bè không còn nghĩ nó nhu nhược hay đại loại thế nữa, nhưng cả lũ vẫn ái ngại cho nó sống “ảo” quá, ra ngoài đời chẳng biết cái gì cả. Nó nói chuyện rất vụng về, người già lắc đầu, trẻ con xa lánh, nó cũng không hiểu tại sao mỗi lần nói chuyện là ngôn từ của nó cứ đi đâu hết.
Hôm nay – một ngày hè nhạt như nước ốc, nó chẳng còn hứng thú nghỉ hè nữa. Bạn bè không rủ nó đi chơi vì có rủ thì nó cũng chỉ biết ngồi im. Đi hết rồi nên Facebook vắng tanh, trang chủ chỉ toàn mấy cái tin vớ vẩn, chỗ tin nhắn và thông báo im lìm. Một lúc cái màu đỏ thông báo hiện lên, nó vui mừng ấn vào thì lại“ABC mời bạn chơi game…”, “ABC đã tag bạn trong một bình luận: Vẽ chibi miễn phí, đổi tên Facebook…”. Lạy Chúa, thật buồn cười cho ai thích nghỉ ngơi rỗi rãi, đấy, rỗi rãi như nó chẳng ai quan tâm luôn ngoài mấy đứa bị hack nick đem đến cho nó cái thông báo điên khùng! Bỗng dưng nó muốn khóc… Bố mẹ đã bất lực với đứa con gái như nó: “Mày không quan tâm ai thì người ta cũng sẽ đối xử lại với mày thế thôi!”
Mai gạt nước mắt, nó không thể ngồi đây được nữa, nản lòng lắm. Nó lặng lẽ bỏ máy, thôi thì kiếm việc mà làm, nhưng biết làm gì bây giờ? Nó đi xuống nhà, chẳng có...