ai, bố mẹ đi làm cả rồi…Nó đi ra đường, đường phố buổi chiều hối hả dòng người qua lại, ai cũng bận bịu trăm công nghìn việc từ những người đi xe trên đường cho đến mấy cô bác bán hàng bên vỉa hè quán cóc. Tiếng còi xe ầm ĩ, người người ồn ào, chỉ có mình nó lẻ loi đơn độc. Bước chân nó vô thức đi theo một đám người, nhìn họ rất vui vẻ cười nói bên nhau chứ đâu như…
- Bạn gái, đi nhanh đi, sắp đến nơi rồi đó!
Nó giật mình quay lại nhìn chàng trai có nụ cười rất tươi tắn đang mỉm với nó. Nó lắp bắp:
- Đến nơi…đến đâu?
- Chẳng phải bạn đến buổi ra mắt sách của tác giả Rùa à? Bạn đi cùng nhóm trên kia đúng không? – Anh chàng chỉ về cái đám người đang cười nói đi trước mặt nó.
- Ơ không…Không biết…À, em không biết họ… – Nó vẫn cái tật ngôn từ không linh hoạt ấy. Xấu hổ quá đi, người lạ sẽ đánh giá nó vô lễ mất!
Tuy nhiên, anh không hề tỏ ra trách móc gì:
- Bạn đừng ngại, trông có vẻ như bạn hơi khó nói ra suy nghĩ của mình. Vậy thì cứ thử đến chơi đi, bạn có thích đọc sách không?
Nó gật đầu liền. Sách là “món ăn hàng ngày” của nó mà!
- Được rồi, bạn cứ đi theo anh, không phải ngại ngần gì cả.
Mai vội vã theo sau chàng trai, mặt vẫn đỏ ửng vì xấu hổ. Anh ấy nhìn là biết có tài ăn nói rồi, sao mà ghen tị thế cơ chứ? Tự dưng nó có hứng thú và tò mò về nơi sẽ đến.
Mọi cảm xúc của nó tắt đi khi biết địa điểm là một khách sạn lớn rất đông người ra vào. Trông thấy anh, mọi người đều chạy đến chào hỏi vồn vã:
- Anh Rùa, em chào anh!
- Chú em hôm nay tươi tắn quá, Rùa mà nhanh nhẹn đúng giờ gớm!
Nó há hốc mồm, anh…anh ấy chính là tác giả Rùa sao? Sao ban nãy nó không nhận ra chứ!? Mà cũng đúng, nhận ra thế nào được, nó cứ nghĩ đã là tác giả ra mắt sách thì phải ăn mặc “sang chảnh” chứ đâu có gần gũi như vậy. Nhận ra sự luống cuống của nó, Rùa ân cần chỉ nó chỗ ngồi. Được sự chỉ dẫn tận tình, nó cũng ngồi xuống ghế dù mặt thì cứ cúi gằm vì ngồi dãy đầu thật bất tiện. Nhìn nó lúc này quá lạc loài, đã thế ở đây còn có máy quay, máy chụp ảnh. Chết mất!
- Vâng tôi xin mời tác giả Rùa lên để chúng ta bắt đầu buổi giới thiệu sách!
Không kìm được tò mò, Mai ngẩng lên nhìn chàng trai bước từng bước dứt khoát về phía MC. Nhìn anh, mọi suy nghĩ buồn bã tiêu cực của Mai biến đâu hết, anh cái gì cũng tự tin từ lúc bước đi cho đến lúc cầm lên tay một quyển sách nhỏ gọn và cất tiếng nói:
- Trước tiên Rùa xin cảm ơn các bạn đọc gần xa đã đến đây tham dự buổi ra mắt sách. Đây là cuốn sách thứ hai mà Rùa viết có tên “Trên lưng có cái mai rùa”.
- Ồ tựa sách rất giống với bút danh. Rùa có thể giới thiệu về nội dung cũng như quá trình viết quyển sách của mình được không?
- Thực ra Rùa đã định viết quyển sách này từ lâu, nhờ nó mà mình mới để bút danh Rùa, nhưng do vài lý do mà đợi ra một cuốn trước đó đã rồi mới ra cuốn tự truyện này. Tự truy...