anh đi! – Anh đặt tay lên vai nó – Anh bận rõ lắm việc, riêng việc viết kịch bản khéo phải thức đêm thức hôm rồi, giờ anh cần em lắm đó!
Nói rồi anh đứng dậy đi vào nhà và vẫy tay chào nó. Anh chân thành như thế, chỉ cần là vì anh thì nó sẽ làm. Chẳng qua là nó buồn, cái từ “bạn bè” của anh tốt thật nhưng vẫn chỉ mang tính chất nhờ vả thôi. Giờ nó muốn tự tin hơn hay là muốn được lòng anh, lòng nó rối bời câu hỏi đó.
Việc đầu tiên khi về nhà là nó nhảy vào bàn đọc lại “Trên lưng có cái mai rùa” của anh, nó muốn nói giỏi. Quyển sách của anh như một động lực lớn giúp nó mạnh dạn nói chuyện với mọi người, bắt đầu là từ bố mẹ, đứa em, rồi đến bạn bè thân thiết. Đa phần chỉ là nó hỏi chuyện rồi nghe người ta nói chứ không phản bác hay nói lại, nghĩ cũng “hiền” thật nhưng nhờ thế nó hiểu được cách người ta giao tiếp tốt. Đó là nghe, và nói thật nhiều với bất cứ ai mà mình có thể trò chuyện được!
Bạn bè người thân đều mừng cho Mai, nó đã thân thiện nhiều hơn, không còn là một cục đất ngồi một chỗ nữa. Nó nhận lời đi chơi với bạn bè, có bị thua trò gì cũng chơi có trách nhiệm hết không còn sợ bị chê cười. Những lúc như thế, nó nhớ anh…Nó chỉ đợi chuyến đi chơi nhanh kết thúc để về khoe anh, nó cười rạng rỡ khi anh nhắn lại nó cái tin “Giỏi lắm!” ngắn ngủn. Quyển sách của anh, nó vẫn mang theo bên người, rỗi rãi lại đọc và còn giới thiệu cho bạn bè cùng đọc. Ai cũng khen nó có giọng nói hay và còn bắt nó kể nhiều sách thêm. Nó không muốn nói cũng phải nói, với người khác thì dễ nhưng với nó khó chết đi ấy, nhưng nó vẫn cố gắng vì sự ủng hộ của bạn bè, vì anh…
Mấy tuần rỗi rãi mà nó gặp Rùa rất ít, không phải nó ngại đâu, mà là anh không có thời gian đi chơi với nó. Cứ thập thò ở ngõ nhà anh thì thấy anh đi đây đi đó, rồi còn thi thố nữa, anh có phải học sinh như nó đâu mà nghỉ hè. Nó quan sát hết cả trên mạng và ngoài đời. Nó biết khi nào anh vui, khi nào anh mệt mỏi bởi nhiều công việc chất đống. Anh dễ buồn mà cũng nhanh vui. Nó hạnh phúc vì nó có thể khiến anh cười, anh quan tâm nó lắm chứ! Nhưng rốt cuộc đối với anh, nó chỉ là bạn, là bạn mà thôi.
- Anh Rùa ơi! – Nó gọi anh vào một ngày chạy đến kịp lúc anh định đi có việc.
- Mai à, sao thế em?
- Em không đến rủ anh đi chơi đâu, anh có việc gì cứ đi! Nhưng mà mai là đến hạn đi “thử tài” MC rồi, anh đến xem nhé? Có anh em mới tự tin được!
- Anh sẽ cố gắng thu xếp! – Anh cười, tay khẽ vuốt nhẹ tóc nó khiến nó thoáng ngượng – Nhưng dù anh không đến được, em cũng phải làm thật tốt. Có thể lần này là vì anh, nhưng sẽ còn nhiều lần em đứng nói trước mọi người, anh không thể bên em được!
Nó vâng dạ nhưng phải đến khi anh đi rồi, những lời ấy mới chạm vào trái tim nó. Mặc dù đó chỉ là lời dặn dò nhưng lại khiến nó nghẹn thắt. Khoảng cách giữa anh và nó vẫn xa lắm, chỉ có tình cảm của nó…Không, chắc không phải đâu, vẫn là bạn, tại nó quý anh quá thôi! Chưa bao giờ nó có nhiều xúc cảm lẫn lộn đến thế.