coi anh là một “ân nhân” cứu rỗi cho cái cuộc sống khô khan.
Nó cứ suy nghĩ mãi về hai chữ “hẹn hò”. Cư mỗi lần lên mạng nó lại vào trang cá nhân Rùa, xem hết ảnh, bài viết đủ các loại mà không dám hỏi anh về cái vụ “hẹn hò” kia. Thực tình, nó muốn gặp lại Rùa mà hình như Rùa không nghĩ nhiều về nó như vậy. Cuộc sống của Rùa rất vô tư, một lúc là thấy online đăng trạng thái nào thì hôm nay đi ăn đĩa bánh trôi bên vỉa hè, đi đá bóng, nhậu nhẹt buôn chuyện với bọn bạn lớp cũ,… không có ngồi yên một chỗ. Sống là phải như thế mà! Rùa có rất nhiều bạn bè nên Mai có cảm giác nó không là gì đối với anh cả. À thì cũng có, nhưng không được quan tâm nhiều. Nói chuyện với anh là Mai vui, nhưng lần nào Mai cũng chủ động hỏi chuyện bỗng dưng có chút tủi thân và buồn lòng. Biết vậy mà vẫn theo dõi người ta…
Lại có thông báo Rùa cập nhật trạng thái: “Tự dưng thèm cái kem thập cẩm hồi xưa, kem gì mà có tí lạc ý, hồi nhỏ cứ có bác bán kem ấy đi qua thì trộm tiền của mẹ để mua bằng được ấy chứ. Ra vẻ sang chảnh ra tận quán cafe Ngày Mai ngồi học bài cho khung cảnh lãng mạn, dè gì chỉ thèm kem. Giá ai mang cho tui cái kem tui học liền. Ôi đời sinh viên…”.
“Hả?” Nó biết quán cafe Ngày Mai, đây là cái quán được rất nhiều học sinh sinh viên yêu thích vì sự tĩnh lặng. Cả cái kem thập cẩm nó cũng biết, vì quá yêu thích nên nó đã học trên mạng để tự làm. Tự dưng cái đầu chậm chạp của nó lanh lợi hẳn, có việc để làm rồi! Chạy một mạch xuống bếp, nó mừng rơn khi đống nguyên liệu làm kem vẫn còn đó một ít. Nó vội vã bắt tay vào làm, phải nói là khả năng làm kem của nó nhanh và giỏi không ai bì kịp. Tuy nhiên lúc đợi kem đông lại nó rõ sốt ruột, chỉ sợ anh rời khỏi đó mất. Kem vừa chỉ đông một chút, nó đã lôi ra cho vào cái hộp rồi ù té chạy. Quán cafe đâu có xa mà nó chạy vắt chân lên cổ, nhưng rõ ràng nỗi sợ của nó không thừa khi vừa đến nơi đã thấy bóng chàng trai ấy định bước ra khỏi quán.
- Anh, anh Rùa ơi! – Nó gọi rất rõ.
Rùa giật mình quay lại nhìn nó, không tin vào mắt mình nữa.
- Ô trời ai thế này? Mai đó hả?
- Vâng…em… Em mang cho anh… – Nó thở hổn hển không ra hơi vì chạy nhanh.
Rùa vẫn ngạc nhiên chưa hiểu gì, cầm lấy cái hộp nó đưa. Trong hộp, chỗ kem khá ngon đã chảy từ lúc nào, nhìn như mấy cục vữa khiến Rùa bật cười hiểu ra mọi chuyện. Nó thấy thế thì tái mét mặt mũi, cúi gầm vì ngượng, món kem lẽ ra rất tuyệt giờ đã thành một đống như thế này sao? Những tưởng anh sẽ mắng nó một trận không ngờ anh ôm cái hộp về chỗ cái bàn vừa ngồi, lấy cái thìa cafe múc kem đã chảy gần hết trong hộp ăn ngon lành:
- Ngon quá nè, đúng mùi vị của kem xưa luôn không khác gì cả!
Nó trố mắt nhìn, ngỡ rằng anh đang khen để lấy lòng nó. Nhưng anh vẫn ăn không một chút nhăn nhó, có nghĩa là anh không khen “đểu”, nó mừng đến suýt khóc! Mừng vì anh ăn cái chỗ kem dở tệ của nó. Mừng vì cuối cùng nó đã dám gặp anh, nó muốn nhìn thấy anh biết bao nhiêu…