thi Tin học không chuyên, đi lên nhận giải trước toàn trường nói một câu cảm ơn thôi cũng không xong, đánh rơi cả micro khi run bần bật. Bàn tán, xì xào, cười chê,…có ít đâu, thậm chí nó nói gì mình cũng không thèm nghe nữa. Người ta bảo mình chai lỳ, chai gì mà chai! Buồn lắm chứ, con người chứ có phải sắt đá đâu mà không tổn thương trước những lời tiêu cực về mình. Lắm khi muốn như trong phim, trong truyện là sẽ có một phép màu nào xảy ra. Chẳng có đâu! Cứ để thời gian trôi qua lãng phí như thế thì sẽ không thể có được mục tiêu sống, tự mình phải thấy mình như thế nào, tự mình phải thay đổi thôi. Lắm khi khâm phục con rùa thật, nó đeo trên lưng cái mai rùa cả nghìn đời nay vẫn không hề thấy nặng. Thực ra là nó nặng đó! Nó muốn bỏ nhưng quá muộn rồi. Bản thân tôi, và bạn – người có thể giống tôi – cũng vậy, nếu chúng ta không nhanh chóng thay đổi bản thân thì sẽ không bỏ được cái mai rùa nặng trĩu trên lưng…”.
Mai bật khóc. Nước mắt nó thấm ướt từng trang sách. Rùa đã viết chạm thẳng vào trái tim đã xước quá nhiều của nó. Nó nhớ những lời xì xào bình phẩm của bạn bè, lời mắng từ người thân, và kết quả là nó phải nhận lấy sự thờ ơ không đáng có từ mọi người. Nó muốn đọc tiếp, nhưng nếu đọc nó sẽ lại khóc nức nở mất thôi! Mai cố ổn định tâm trạng bản thân, lúc nó định gấp sách thì nó để ý ở cái bookmark có dòng chữ nhỏ viết tên trang Facebook của Rùa, vội vã tay nó với cái máy tính tìm Face anh kết bạn luôn.
Chưa đầy năm phút đã có đồng ý kết bạn (vừa đi giao lưu về đã online, giống nó thế!). Lần đầu tiên khi đánh máy tính mà nó cảm thấy run thế này. Giờ không phải nó kết bạn với người ảo nữa, mà là người thật đã gặp nó chiều nay, đã cho nó nhiều lời khuyên và món quà quý giá.
- “Em chào anh Rùa ạ!” – Nó lấy hết can đảm nhắn tin.
- “Chào bạn, Rùa có quen bạn không nhỉ?” - Tin nhắn trả lời rất nhanh.
- “Dạ em là Mai, đứa mà chiều đã nhận sách tặng của anh!”
- “À nhớ rồi, Mai mà gặp Rùa thì đúng là “Trên lưng có cái mai rùa”! Chào Mai, rất vui được làm quen với em.”
Nó cười thành tiếng vì câu trêu đùa của Rùa. Có vẻ như giờ không còn là khâm phục nữa, nó thấy Rùa như một người bạn thân thiết, khoảng cách dường như biến mất từ lúc nào.
- “Em rất vui được biết anh. Sách của anh em rất thích, anh viết toàn đúng ý em thôi!”
- “Ô cô bé này dễ thương thế này mà sao cứ kêu nói không hay?”
- “Dạ em chỉ mạnh mồm trên mạng, em không nói được như anh đâu. Có gì em nhắn tin cho anh hỏi bí kíp nha?”
- “Không được, cứ dính vào bàn phím thì cả đời không thể nào nói hay. Đi ra ngoài nhiều vào, thích thì anh em mình hẹn hò. Nhớ khao anh ăn kem!”
Miệng nó mếu máo nhưng thực tình trong lòng buồn cười không chịu được vì những câu nói rất đời thường của cái ông tác giả này. Nó nói chuyện trên mạng nhiều nhưng chưa bao giờ nó có cảm xúc thật như hiện tại. Rùa sẵn sàng ngồi tám với nó như một độc giả có hoàn cảnh giống mình để cùng chia sẻ, còn nó th...