n gái, nói không thể đến thăm mày. - My đột ngột nhào tới, nắm chặt bờ vai đó. - Tao xin mày, mày không thấy hắn lạnh lùng với mày thế sao? Mày đau khổ vì tên đó thì được cái gì? Vì một kẻ như vậy sao? Có đáng không? Xin mày quên hắn đi. Hãy sống tốt để chứng tỏ cho hắn thấy, cái kẻ không có tim đó chẳng là gì với mày cả. Không có hắn mày vẫn có thể sống tốt.
- Nhưng... tao không làm được.
Gương mặt nó trong phút chốc đẫm lệ. Vẫn biết hắn đã vô tình như thế, nó cũng không nên đau khổ mãi vậy làm gì. Nhưng... vết thương này thực sự rất sâu. Máu chảy càng lúc càng nhiều, không thể cầm được. Con người đó thực sự khiến nó không thể nào quên.
- Tao xin mày đấy! Mày không nghĩ cho mày thì hãy nghĩ cho mọi người đi. Những người yêu thương mày, quan tâm mày cũng đang bị mày làm cho đau khổ rồi đó. Mày phải quên, nhất định phải quên. Tao không muốn mày phải chịu thêm đau khổ nữa. Hãy quên đi.
- Tao...
- Hắn đã không cần mày. Mày cần gì vì con người đó mà đau khổ. Còn có biết bao nhiêu người quan tâm đến mày. Ba ****** chưa biết chuyện đúng không? Nếu họ biết thì họ sẽ đau lòng như thế nào? - Gương mặt My cũng đã ướt đẫm. Thực sự nhỏ không thể đứng yên nhìn nó như thế này. Cô bạn nhí nhảnh của nhỏ đâu rồi? Nhìn nó tiều tụy đến thế này, thực sự nhỏ không dám tin, người trước mặt mình chính là cô bạn thân luôn yêu đời của mình.
- Tao... Được, tao sẽ cố. Tao sẽ tấp sống không có anh ấy.
- Cố lên! Tao tin mày làm được!
My nhẹ nhàng ôm lấy vai nó, để nó tựa đầu vào vai mình, mặc sức khóc. Khi con người ta cảm thấy yếu đuối hay đau khổ, khóc là cách tốt nhất. Đứng nên cố tỏ ra mạnh mẽ, cố tỏ ra là không có việc gì. Điều đó chỉ khiến tâm trạng thêm bức bối mà thôi.
Vài phút sau, hơi thở đều đều của nó đã vang bên tai My. My khẽ cười. Con bé này, vẫn luôn là vô tư như vậy. Cứ khóc một trận thoải mái là lại ngủ ngon. Nhẹ nhàng giúp nó nằm ngay ngắn trên giường, My đắp chiếc chăn trắng muốt cho nó rồi rón rén ra khỏi phòng bệnh.
- Thầy! - Thấy thầy Minh ngồi ngoài cửa, My khẽ gọi.
- Ừ! Em ấy ngủ rồi hả? - Thầy Minh mỉm cười.
- Dạ! Thầy, em có chuyện muốn hỏi. - Đôi mày của My đột nhiên cau lại.
- Có việc gì vậy?
- Cô bé Nhiên đó họ là gì vậy ạ?
- Cô bé ấy họ Triệu. Có vấn đề gì à?
- Vậy tên đầy đủ? - My không trả lờ, tiếp tục hỏi.
- Triệu Tĩnh Nhiên. - Thầy Minh mặc dù hơi thắc mắc nhưng vẫn trả lời.
Thật trùng hợp. Hai gương mặt ấy có đến 6, 7 phần giống nhau, cái tên cũng vậy. Trên đời liệu có chuyện trùng hợp vậy không? Hay thực sự, hai người này có quan hệ?
Dòng hồi tưởng của My lùi về quá khứ 5 năm về trước...
- Chị, chờ bọn em với!
Nó hét ầm lên. Phía dằng trước, một cô nữ sinh với mái tóc dài mềm mại, gương mặt thanh tú chợt dừng lại, quay đầu lại. Khi nhìn thấy bóng dáng hai cô bé dễ thương đang tất tả chạy theo. Nhoẻn miệng cười, cô nữ sinh đứng lại chờ hai cô bé.
- Phù! Chị.. đi nhanh thế!
Cuối cùng nó cũng đuổi kịp. Híc, chân ngắn đúng là bất tiện m...