đào tạo, trở thành ca sĩ chính thức của công ti. Thời gian vừa qua, anh đã cho ra một album, được sự ủng hộ lớn của các tín đồ âm nhạc. Vậy nên ngay sau đó, công ti quyết định mở show diễn đầu tiên cho anh, vừa quảng bá giọng ca mới, vừa quảng cáo cho album vừa ra.
- Ừ, tất nhiên! Du, con đi chứ? - Mẹ nó gật đầu.
- Con... a... dạ... vâng!
Nó vẫn còn đang trầm tư trong dòng suy nghĩ, nghe tiếng hỏi của mẹ nên giật mình, lắp bắp. Mẹ nó cau mày, nhìn chằm chằm con gái. Không bình thường! Chắc chắn là không bình thường! Nếu không làm sao hôm nay tự dưng nó lại thơ thẩn đến thế? Nghĩ vậy nhưng mẹ nó cũng không nói gì, vẫn cười, hỏi chuyện Kiệt và Minh.
Kiệt và Minh tất nhiên nhận ra có gì đó không ổn, song cũng không muốn hỏi gì. Còn bản thân nó cũng không rõ vì sao bản thân lại suy nghĩ về người con trai kì lạ kia. Dường như là vì, trong lòng nó có một linh cảm mãnh liệt, một linh cảm mà chính nó cũng không rõ ràng, chỉ cảm thấy là có liên quan đến người đó.
* * *
- Con xin lỗi! Con thấy hơi mệt! Mọi người cứ dùng bữa, con về phòng trước.
Trong lúc mọi người vẫn đang ngồi bên bàn ăn, nó đứng dậy, rời khỏi phòng ăn. Nó cảm thấy tâm trạng mình hiện tại không được ổn định, ngồi ở đây cảm giác không thoải mái. Minh thấy vậy cũng đứng dậy:
- Con no rồi. Hai bác và Kiệt cứ ăn tự nhiên. Con xin phép ra ngoài trước!
- Ừ!
Mẹ nó gật đầu, mỉm cười. Kiệt dõi mắt theo, muốn chạy ra ngoài cùng nó, nhưng phải giữ phép lịch sự nên đành ngồi lại. Nó đã ra ngoài, Minh cũng ra theo, không lẽ cậu cũng bỏ đi, để bố mẹ nó ngồi lại?
* * *
- Em sao thế?
Thấy nó ngồi thơ thẩn trên chiếc ghế ngoài hành lang, Minh mỉm cười, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh.
- Em không biết nữa thầy ạ! - Nó thở dài. Mặc dù Minh giờ không còn là thầy của nó nữa, anh cũng chẳng phải thầy giáo gì nữa, nhưng nó vẫn gọi vậy theo thói quen trước đây. - Tự nhiên em có linh cảm cuộc đời mình sắp có thay đổi lớn.
- Sao thế? - Minh theo thói quen, đưa tay vuốt tóc cô nhóc trước mặt. - Đừng nghĩ nhiều. Cái gì đến sẽ đến. Dù có việc gì cũng sẽ có cách giải quyết mà.
- Em hiểu! - Nó nghiêng đầu, mỉm cười. - Nhưng không hiểu sao, tâm trạng thấy bức bối quá.
- Vậy hả?
Minh rời khỏi ghế, tiến đến bên chiếc đàn dương cầm đặt gần đó, mở nắp đàn, không quay đầu, hỏi:
- Vậy có muốn nghe một khúc nhạc giải tỏa tâm sự hay không?
- Được ạ!
Nó cười nhẹ, nhìn theo đôi bàn tay của Minh lướt trên phím đàn. Anh nhẹ nhàng di chuyển đôi tay mình. Từng nốt nhạc vang lên, khảm vào không gian một sự lãng mạn, ngọt ngào:
"Đêm nay sao đêm lấp lánh trên bầu trời
Ngôi sao nào sẽ mãi, riêng chỉ cho mình anh
Tìm em trong trời đêm muôn ngàn vì sao sáng soi
Tìm em... đến bao giờ?
Em có biết tình yêu anh vẫn luôn trao mãi về người
Em có biết tình yêu anh nhiều hơn những ánh sao trời
Em có hiểu anh vẫn mãi sẽ chỉ chờ đợi riêng em
Em có hiểu anh chỉ mãi yêu riêng mình em... mà thôi
..."
- Du!
Minh ngừng chơi đàn, quay đầu nhìn về phía nó. Nó giật mình ng...