úng đầu tớ. Hình như... hình như... chảy máy rồi.
- Ha ha, chưa chảy máu đâu. Cái đáp trúng đầu cậu là túi màu nước.
Nó vội vã vuốt vuốt tóc. Nhìn kĩ thì đúng là màu nước. A, xấu hổ quá!
- Ha ha ha... Không ngờ em kém vậy. Màu nước với máu cũng không phân biệt nổi sao?
- Xì, nhưng... nhưng chúng giống màu nhau mà.
- Em không biết để ý chút sao. Em không thấy đau tức là đâu có bị thương, làm sao chảy máu được. Xùy, nhát gan quá.
Nó đỏ mặt, tức khí cầm lấy túi màu nước bên cạnh ném vào hắn.
"Bụp". Túi màu nước vỡ ra, màu thấm đầy trên quần áo hắn, trông giống như vừa bị thương vậy. Hắn tròn mắt nhìn nó rồi cũng vớ lấy mấy cái túi bên cạnh đáp trả. Các học sinh khác thấy vậy cũng hào hứng lấy màu đáp nhau.
Và kết quả là... sau một tiếng đồng hồ đáp nhau như vậy, tất cả đều bị thấm đẫm màu nước trên quần áo, chủ yếu là màu đỏ, bên cạnh còn có màu trắng và đen cùng số ít các loại màu khác. Tất cả nhìn nhau cười phá lên. Nó và hắn có lẽ nặng nhất. Hai đứa ném ghê quá thành ra nhìn không khác gì nạn nhân của một vụ... tai nạn xe =.=".
* * *
Sau một buổi sáng cực nhọc, đến 9 giờ sáng, tất cả đã hoàn tất công việc trang trí trong tình trạng lem nhem dễ dợ. Bên Hà Yên cũng đã xong. Vậy là đến phần tổng kết, xem ai giành chiến thắng.
- Oa, thầy Minh!
Nó tròn mắt nhìn. Kia chẳng phải thầy Minh sao. Đã nói hôm nay không tham gia mà. Sao giờ...
Nó chớp chớp mắt nhìn từ đầu đến cuối. Thầy Minh hôm nay trông teen dễ sợ >.<, mái tóc màu đen được xịt lên trên chút màu vàng, nhìn có vẻ lãng tử, áo phông trắng, quần bò mài, thêm đôi giày Nike trắng tinh. Thật sự trông thầy rất giống một học sinh cấp ba, không có gì giống với vẻ nghiêm túc của một giáo viên cả.
- Em... em làm sao vậy? - Thày Minh ngạc nhiên khi nhìn thấy bộ dạng... đầy "máu" của nó. Nó cười ngượng ngịu:
- Không có gì đây thầy. Tại vì... tại vì... bọn em đùa nhau thôi. Tất cả đều là màu nước mà. Thầy! Sao hôm nay thầy đến đây vậy? - Nó ngạc nhiên hỏi.
- Thầy hả? - Thầy Minh cười nhẹ. - Đến để "mua chuộc" các giáo viên trong trường, thả cho các em vui chơi ngày hôm nay.
Ồ ra vậy. Thảo nào không thấy bóng dáng một giáo viên nào.
- Và còn một việc nữa. - Thầy Minh lại tiếp tục. - Thầy đến để làm giám khảo.
- Ồ! A, thầy làm sao "mua chuộc" được các giáo viên trực hôm nay thế?
- Ha ha, việc này thì bí mật. - Thầy Minh nháy mắt.
- Em cứ nghĩ các giáo viên của Thanh Phong phải nghiêm khắc lắm chứ, thầy thả cho học sinh thế này có ổn không?
- Không sao đâu, không có ai biết đâu. Miễn là trước sáng ngày mai, các em dọn dẹp "hiện trường" là ổn. Đúng là hầu hết các giáo viên ở đây đều nghiêm khắc nhưng thầy là đặc biệt. Vì thầy vừa mới qua độ tuổi của mấy đứa thôi nên rất hiểu các em mà.
- Hura! Em yêu thầy nhất! - Nó cười toe. - Thầy hôm nay teen thế?
- Không lên lớp thì thầy vẫn mặc vậy.
Nó còn định tán dóc thêm vài câu thì bỗng một cô nữa sinh tóc đỏ từ đâu chạy tới, mỉm cười lễ phép với thầy Minh:
- Thưa thầy, đến giờ chấm điểm rồ...