ng đi đây? Có lẽ nên đi. Dù gì Kiệt cũng là bạn của nó mà. Cậu đã giúp nó nhiều rồi, bây giờ đến lượt nó giúp cậu.
- Nghĩ gì mà ngẩn ra thế? - Không biết từ lúc nào hắn đã đừng đằng sau nó.
- A, hết hồn!
- Em với cậu ta đã nói gì? - Hắn cau mày.
- Không, có gì đâu. - Kiệt không muốn để ai biết nên nó đành giấu hắn vậy. Làm thế có ổn không nhỉ? >.<
- Nói dối! Em nói thật đi.
- Xì đúng là không có gì mà. Bạn bè nói chuyện mà anh cũng ghen sao? Hừ, nói xấu anh đó.
- Em dám sao? - Hắn nhếch mép.
- Anh nghĩ em không dám? Hừ, anh là ai chứ? Em sợ anh chắc?
- Tất nhiên rồi. Anh là người yêu em đó.
- Người yêu em phải là người để cho em bắt nạt mới được.
- Vậy chẳng có ai dám yêu em đâu. - Hắn vờ thở dài bất lực.
- Anh...
Nó bực bội vớ lấy cái cặp của hắn, đuổi theo bóng hắn đang chạy co giò. Lục lấy mấy quyển sách, ném lia lịa, vừa ném vừa hét với hắn rất vui vẻ. Nhưng liệu niềm vui này sẽ giữ được đến bao giờ?
7 giờ tối...
Nó vui vẻ cầm món quà bọc giấy bóng loáng, chuẩn bị đi cùng Kiệt.
"Cộc cộc". Đúng giờ ghê, kim dài vừa mới chỉ số 12 xong. Nó nhẹ nhàng mở cánh cửa. Kiệt nhìn nó mỉm cười. Hôm nay trông cậu thực sự rất rất đẹp trai >.<. Mái tóc nâu chải chuốt cẩn thận, gọn gàng. Cậu khoác lên mình chiếc áo sơ mi trắng, quần hộp đen, bên ngoài là chiếc áo khoác da đồng màu với chiếc quần, đôi giày da đen bóng với những đường khâu khéo léo tạo nên vẻ năng động. Nó đứng ngẩn ra, mắt xoe tròn nhìn Kiệt. Cậu khẽ cười, bẹo má nó:
- Thôi nào, làm gì nhìn tớ ghê vậy? Bộ mặt tớ có nhọ gì sao?
- A, không có! - Nó xấu hổ cúi gằm mặt xuống. - Tại nhìn cậu... đẹp trai quá.
- Ha ha, giờ cậu mới biết sao? Hơi muộn đó.
- Hì... Tớ tất nhiên biết cậu đẹp trai từ lâu rồi nhưng mà giờ mới biết cậu đẹp trai dữ vậy.
- Vậy... so với Lâm thì sao?
- À, so với Lâm thì... thì...
- Thôi không cần trả lời. Tớ không muốn làm khó cậu. Chúng ta đi thôi. À khoan! - Kiệt ngừng lại, nhìn nó từ đầu đến chân. - Cậu định cứ vậy mà đi sao?
- Có vấn đề gì sao?
Nó cũng nhìn mình từ trên xuống dưới. Ổn mà! Áp thun trắng in mấy hình vẽ vui nhộn, khoác ngoài là chiếc áo bông vàng tươi nghịch ngợm, quần bò mài màu bạc. Có chỗ nào không ổn?
Kiệt lắc đầu nhìn nó:
- Hôm nay là sinh nhật tớ đó. Cậu đừng ăn mặc trẻ con vậy được không?
- Tớ vốn bản tính trẻ con mà.
- Hừm, thôi được rồi.
Kiệt không nói gì thêm, nhẹ nhàng kéo nó ra,đóng cánh cửa lại rồi đi thẳng.
- Á, tớ còn khóa cửa!
- Haizzz, thôi được rồi, cậu nhanh lên.
Nó gật đầu cái "rụp", nhanh nhẹn khóa cửa lại.
- Hôm nay chúng ta sẽ quang minh chính đại đi cửa chính. - Kiệt khoác vai nó, cười tươi nói.
- Cậu làm thế nào vậy? Chúng ta không phải trèo tường nữa sao?
- Ừ. Tớ đã nhờ phụ huynh can thiệp. - Kiệt nháy mắt.
- Ba mẹ cậu thật dễ tinh. - ó khẽ thở dài.
- Cũng không hẳn đâu. Vì hôm nay là sinh nhật tớ thôi. Vì ông ấy cảm thấy có lỗi.
Đôi mắt Kiệt cụp xuống. Nó cảm nhận đư...