ói không chừng trước đây bọn họ cũng là giống hôm nay như vậy không có gì cùng xuất hiện, mới có thể làm nàng có cảm giác giống như đã từng quen biết lại không nhớ nổi đến tột cùng khi nào thì gặp qua hắn !
***
Qua bữa trưa, là thời điểm"Ngâm phương trà lâu" thanh nhàn nhất , bởi vì khách nhân ít, cho dù chỉ có đại biểu đệ một người ở bên ngoài tiếp đón, cũng không sợ bận không làm nổi.
Mặt trời ấm áp mùa xuân, Tô Trữ Nguyệt cầm theo một cái giỏ bằng trúc đi ra một khe suối trong vắt ngoài thành Tô Châu .
Trong giỏ trúc đặt quần áo một nhà bốn người của biểu cữu còn có đồ của chính nàng đi giặt, cầm theo nó đi một quãng lớn như vậy, kỳ thật phải rất cố sức .
"Cũng may ta thuở nhỏ quấn quít lấy phụ thân luyện võ, tuy rằng chỉ học được mấy chiêu gà mờ, không thành hiệp nữ được, nhưng ít ra khí lực vẫn lớn hơn nử nhân khác, việc nhỏ này không làm khó ta." Nàng tự nhủ cười, tính đến bên dòng suối giặt quần áo, đây là công việc nàng đã quen làm.
Rất nhanh , nàng đi tới bên dòng suối không người, kéo ống tay áo, bắt đầu từng cái từng cái giặt quần áo.
Bởi vì nàng thực chuyên chú , động tác lại phi thường lưu loát, vẫn chưa tới hai khắc thời gian, một giỏ trúc quần áo đã giặt gần xong .
Ngay lúcTô Trữ Nguyệt cầm lấy áo đơn màu trắng cuối cùng định giặt thì bỗng nhiên nổi lên một trận gió thổi rối loạn tóc của nàng, tầm mắt của nàng cũng bị mái tóc đen hỗn độn của chính mình che đậy .
Tô Trữ Nguyệt vội vàng giơ tay vén đi sợi tóc, kết quả nhẹ buông tay, nguyên bản quần áo đang cầm không cẩn thận bay đi, bị gió thổi dừng ở trong suối.
"Ai nha!"
Tô Trữ Nguyệt hô nhỏ một tiếng, vội vàng nhảy đến một tảng đá lớn nổi lên trong suối, đúng lúc cầm lên giỏ quần áo, khiến nó không bị khe nước cuốn đi.
Cũng may tảng đá lớn này cách bên dòng suối không xa lắm, bằng chút khinh công của nàng miễn cưỡng còn ứng phó được, nếu là xa hơn chút nữa, nói không chừng vừa rồi nàng liền bùm một tiếng ngã xuống nước.
"Thân thủ tốt!"
Một tiếng khen ngợi trong sáng chợt truyền đến, Tô Trữ Nguyệt không khỏi kinh ngạc quay đầu lại, chỉ thấy bên bờ một thân ảnh màu trắng chẳng biết từ lúc nào đứng lặng .
Nàng giật mình, rất nhanh nhận ra là vị công tử giữa trưa ở trong trà lâu xuất thủ tương trợ .
Hắn tại sao ở nơi này? Vừa vặn đi qua nơi này sao? Tại sao không nhìn thấy tùy tùng của hắn?
Nhìn thân ảnh rất tuấn tú kia, Tô Trữ nguyệt ngực không hiểu sau đập loạn, mà cái cảm giác đã từng quen biết này cũng càng thêm mãnh liệt, nhưng nàng không suy nghĩ nhiều, chỉ làm như là bọn hắn giữa trưa mới thấy qua mặt, cho nên bây giờ có cái loại cảm giác này cũng là tự nhiên .
"Như thế nào? Không nhớ ta sao?" Nam tử áo trắng nhìn Tô Trữ Nguyệt, vẻ mặt mỉm cười, nhìn ra được tâm tình của hắn rất tốt.
"Đương nhiên nhận ra được nha! Là cái vị công tử giữa trưa xuất thủ tương trợ ." Tô Trữ Nguyệt mỉm cười trả lời. Vốn tưởng rằng kh...