út này đang ở trong mộng, càng hy vọng chính mình nháy mắt một cái, thân ảnh cao to tuấn tú kia sẽ tự động biến mất.
Chỉ tiếc, sự thật luôn tàn khốc.
Trước mắt nàng là một vị công tử áo trắng, thật sự là Viêm Tử Huyền! Nhưng...... Điều này sao có thể chứ?!
Từ mười một năm trước Viêm bá phụ cùng gia đình chuyển đến kinh thành, nên hai nhà một năm cũng không nhất định có cơ hội gặp mặt một lần.
Khi đó nghe Phụ thân nói, Viêm bá phụ ở kinh thành kinh doanh tửu quán có rất thành công, chỉ trong vài năm ngắn ngủi ở kinh thành đã có danh tiếng vang vội, trở thành phú thương tiếng tăm lừng lẫy, cũng bởi vậy quanh năm suốt tháng đều bận tối mày tối mặt.
Nếu nàng nhớ không lầm, thì lần cuối cùng nhìn thấy cả nhà Viêm bá phụ là tám năm trước, trong buổi tiệc mừng thọ của phụ thân nàng, Viêm bá phụ loại bỏ muôn vàn khó khăn mà dẫn Viêm bá mẫu cùng Viêm Tử Huyền tiến đến chúc mừng.
Cứ việc cho rằng giao tình của hai nhà dù thời gian qua lâu củng không mất đi, nhưng là bởi vì phụ thân phải chăm lo cho công việc làm ăn của chính mình, Viêm bá phụ củng như vậy nên việc liên lạc lẫn nhau liền dần dần ít liên hệ.
Ấn tượng của hắn trong lòng nàng vẫn còn dừng lại ở lần gặp mặt cuối cùng của tám năm trước. Năm đó nàng mới chín tuổi, mà hắn mười bốn tuổi.
Cách lâu như vậy không thấy, khó trách nàng chỉ mơ hồ cảm thấy hắn có chút nhìn quen mắt, lại không có thể nhận ra hắn, dù sao ai có thể lường trước được, bọn họ hai người lại gặp nhau, địa điểm không phải ở Quý Châu, cũng không phải ở kinh thành, mà là ở Tô Châu!
Trải qua tám năm thời gian, nàng đã không còn là một đứa trẻ nửa, mà hắn cũng từ một thiếu niên trưởng thành thành một nam nhân anh tuấn, không chỉ có thân hình càng thêm cao to, gương mặt cũng càng thêm tuấn mỹ.
Xem hắn đôi mắt to đen như mực, sâu không thấy đáy, còn chiếc mũi thẳng đứng cùng trên môi một tia ý cười thản nhiên......
Di? Đợi chút, đợi chút, hiện tại cũng không phải là tìm tòi nghiên cứu hắn trở nên tuấn mỹ như thế nào nha!
Tô Ninh Nguyệt nhanh chóng thu hồi lại tinh thần đang chấn động, cố gắng giấu đi tia mỉm cười.
"Ta đương nhiên chỉ nhớ rõ giữa trưa hôm nay có gặp ngươi, bởi vì trước kia chúng ta chưa từng gặp qua nha!" Nàng phủ nhận tất cả, cũng không có tính cùng hắn nhận thức.
Người này từ nhỏ chính là khắc tinh của nàng, là địch nhân của nàng, nếu cùng hắn nhận thức, nàng chẳng phải là sẽ không có ngày lành sao?
Vì xác định cuộc sống yên tĩnh của chính mình không bị phá hư, tốt nhất là làm cho hắn nghĩ hắn nhận sai người đi.
"Phải không?" Viêm Tử Huyền khơi mào đuôi lông mày, không thể tưởng được nàng thế nhưng phủ nhận là không quen hắn.
"Nhưng là...... Ta như thế nào cảm thấy bộ dáng của ngươi rất giống một vị bằng hữu của ta, nàng trước đây ở kế bên nhà của ta, mà bộ dáng của nàng cùng ngươi quả thực..."