/>
“Mời cô Điền đến đây là muốn nói với cô, tháng sau Tiêu Viễn và Ngô Duyệt sẽ đính hôn”. Ngữ khí của bà ta thăm dò, thái độ đầy vẻ khinh thị.
Có phải tôi nên nói câu chúc mừng?
“Có lẽ cô Điền cũng biết, Tiêu Viễn nhà chúng tôi không phải là con nhà bình thường. Tìm đối tượng không thể tùy tiện được. Cô Điền tuy đã tiếp xúc khá thân cận với Tiêu Viễn của chúng tôi, nhưng rốt cuộc thân phận địa vị ở đây xem ra…”
Không đợi bà ta nói hết, tôi bèn cười nói: “Tiêu Viễn yêu cháu”.
“Yêu cô thì làm sao? Chẳng lẽ cô chấp nhận sống mãi với nó mà không có danh phận gì sao?”
“Chúng cháu sẽ kết hôn”.
“Đúng là còn quá trẻ, ý nghĩ cũng thật giản đơn”. Mẹ Tiêu Viễn lắc đầu.
“Cô có muốn xem ảnh cưới của Tiêu Viễn và Ngô Duyệt không? Năm ngoái chụp ở nước ngoài đấy. Ngô Duyệt và Tiêu Viễn là thanh mai trúc mã, cô ấy luôn bên cạnh Tiêu Viễn khi nó học ở nước ngoài. Nếu năm ngoái Tiêu Viễn không bị tai nạn giao thông, chúng nó đã đính hôn rồi”.
Tim tôi gần như tê cứng lại, “Tiêu Viễn sẽ không yêu người khác. Anh ấy yêu cháu”. Tôi ấp úng nói.
“Tiêu Viễn chỉ nhất thời mê muội cô thôi, đó không phải là tình yêu”.
“Cho dù bác nói gì, cháu vẫn tin Tiêu Viễn, cháu tin Tiêu Viễn. Bác không thể chia cắt chúng cháu”.
Ra khỏi nhà Tiêu Viễn, tôi gọi điện đến tổ dự án, anh Điền nghe máy, “Tổng giám sát Tiêu tìm em đấy”.
“Buổi chiều em không đến nữa, anh giúp em tìm lý do xin nghỉ nhé”. Tôi nhờ cậy anh Điền.
“Em sao thế? Tại sao lại như khóc vậy?” Anh Điền hỏi tôi.
“Không sao đâu, cổ họng em bị đau ạ”.
2. Nỗi đau không thể chịu đựng
Trên đường về nhà, nhìn thấy mẹ tôi ở xa. Mẹ vội vội vàng vàng như bận đi đâu đó, tôi chỉ cần đi nhanh vài bước nữa là đuổi kịp, thì nhìn thấy mẹ bước vào bệnh viện.
Lấy số đăng ký xong, mẹ đi thẳng vào phòng trị liệu nội khoa, tôi sát lại cửa phòng, nghe thấy bác sĩ nói:
“Tình hình này của chị, xem tấm phim chụp đã thấy rõ là rất nghiêm trọng rồi, cần nhanh chóng thu xếp thực hiện phẫu thuật ngay”.
“Có thể không làm được không? Dù sao tình trạng này của tôi làm phẫu thuật hay không làm phẫu thuật cũng không có sự khác biệt gì”. Giọng mẹ tôi có chút run rẩy.
“Chúng tôi vẫn khuyên chị nên làm. Bây giờ kỹ thuật rất phát triển, tỷ lệ điều trị được ung thư đã rất cao rồi”.
“Để tôi suy nghĩ đã...”
“Cần phải nhanh chóng quyết định đi. Người nhà của chị đâu? Họ có ý kiến gì không?”
“Con gái tôi vẫn chưa biết, bây giờ không thể nói với nó được”. Tiếng mẹ như đâm thủng màng nhĩ của tôi, tôi hầu như đứng không vững nữa, lảo đảo bước ra khỏi bệnh viện.
Về nhà, giặt hết tất cả quần áo và chăn màn, vẫn thấy chưa đủ, còn lau chùi hết một lượt nhà bếp, nhà vệ sinh, vẫn còn cảm thấy tâm trạng hoảng loạn.