Thời gian cứ thế chầm chậm trôi. Mới chín giờ hơn. Tôi đứng dậy, bước ra sân vườn. Dưới ánh nắng mặt trời, vườn hoa rực rỡ, tôi chớp chớp mắt nhìn thẳng về phía mặt trời, nhưng chỉ được một chút là mắt đã hoa lên… Nghĩ lại, con người cũng thật kỳ cục, họ như thích bóng tối nhiều hơn là ánh sáng. Nhưng bóng tối lại tượng trưng cho sự đe dọa, xấu xa, tội lỗi cơ mà?
Tôi còn đang phân vân thì chuông cửa reo, rồi cô tớ tên Thu với chiếc giỏ đi chợ trên tay bước vào. Không biết chuyện gì đã xảy ra mà cô bé có vẻ hốt hoảng. Nó đi thẳng một mạch đến bên tôi, vừa thở hổn hển, vừa nói:
- Thưa bà, sợ quá! Ngoài kia, ngoài cổng ta kia kìa… Có một người đàn ông cứ đứng ở đó nhìn vào nhà. Con để ý thấy đã ba hôm nay, ông ta đứng như vậy. Và mỗi lần thấy con đi ra cửa, là ông ta nhìn theo. Nhìn một cách kỳ lạ lắm… Ban nãy con đi chợ lại thấy ông ta, bây giờ quay về, ông ta vẫn còn đứng đấy! Lạ thật!
Con bé ấp úng một chút lại tiếp:
- Bà ra cổng mà xem. Ở ngay cạnh cột đèn đường trước của nhà ta đó, con ngại quá!
Tôi nghe con bé nói, rồi nhìn nó. Chuyện như vậy mà cũng ngại. Hớt hải thật sự hay là một sự làm dáng giả vờ? Con bé năm nay mười sáu tuổi, tuổi bắt đầu mơ mộng, nhưng mà cái khuôn mặt dẹt, răng hô, lại đầy tàn nhang của nó. Một khuôn mặt như vậy mà hấp dẫn đàn ông được à?
Tôi lại ngắm kỹ thân hình gầy gầy như con khô hố của nó chẳng có một chút gì biểu hiện cho cái hấp dẫn của thiếu nữ ở tuổi dậy thì. Vậy thì làm sao?… Tôi không nhịn được cuời, nhưng cũng nói:
- Không sao đâu… Tại em bị cái gì ám ảnh đó. Chứ tôi thấy có lẽ ông ta chỉ là một người qua đường hoặc có hẹn hò, đứng đấy chờ ai thôi. Em đừng để ý nữa vào nhà đi.
Nhưng tôi chưa dứt lời thì đã thấy một bóng người đàn ông xuất hiện ngay trước đôi cánh cổng mở toang, mà cô Thu khi vào chưa kịp đóng lại. Tôi giật mình nhìn sững. Gã mặc chiếc chemise trắng, quần dài màu cà phê sữa. Bên ngoài khoác thêm chiếc áo gió màu đen. Mái tóc dài, đôi mắt đen sâu, đăm đăm nhìn về phía chúng tôi. Cô Thu sợ hãi lùi ra sau, lắp bắp nói:
- Thưa bà, hắn đấy, chính hắn đấy!
Người đàn ông không đợi chúng tôi hỏi, đã bước vào trong sân. Anh ta đứng tựa lưng vào tường, đưa tay lên vuốt lại mái tóc. Lặng lẽ nhìn tôi.
Bấy giờ tôi mới giật mình. Một gương mặt quá quen thuộc, trái tim chợt nặng trĩu. Nó nặng đến độ làm tôi như nghẹt thở. Tôi lùi ra sau một bước. Cô bé Thu không hiểu, tưởng tôi sợ, nó vội chạy ra sau núp sau lưng tôi.
Nhưng rồi tôi cũng lấy lại được bình tĩnh. Tôi quay lại đẩy nó vào nhà, nói:
- Vào trong đi, không sao đâu, người quen mà!
Cô bé Thu ngạc nhiên nhìn tôi, rồi nhìn người đàn ông lạ. Xong mới chịu rút lui vào trong. Ðợi con bé đi xong, tôi mới bước tới. Cố nén cơn xúc động trong lòng, tôi nói: