Quân chụp lấy tay tôi trong lúc tôi còn chưa rõ là anh chàng muốn gì. Thì đôi môi của chàng đã đặt nhanh lên môi tôi. Không hiểu sao tôi lại không phản ứng, tôi cũng không chống đối. Nụ hôn thật vội vàng nên cũng chẳng mang lại cảm giác gì.
Sau nụ hôn, Kiến Quân nhìn lên. Mắt chàng đỏ ngầu. Giọng nói như tắt nghẹn:
- Ðấy chính là lý do tại sao anh đến đây.
Rồi như không dằn được sự giận dữ, Kiến Quân đã mạnh tay đẩy tôi ngả bật ra sau ghế. Chàng đưa tay lên như định đánh. Nhưng rồi bàn tay đưa cao đó lại buông xuống một cách bất lực. Chàng nói trong cái nghiến răng:
- Thanh Thanh, tại sao em lại hành động một cách ngu muội như vậy chứ? Tại sao? Em trả thù bằng cách lấy nguời mình không yêu ư? Em thật là tàn nhẫn!
Rồi như không dằn đuợc sự xúc động, Kiến Quân đã quay nguời đi thẳng ra ngoài. Chàng buớc như chạy trốn. Tôi nghe cả tiếng cửa cổng bên ngoài đóng sầm lại.
Tôi ngả nguời trên ghế, bất động. Từng tế bào trên nguời như tê cứng. Một lúc sau cô Thu mới bước vào, vớt tách trà nóng trên tay. Cô bé đặt trà lên bàn, rồi ngạc nhiên nhìn tôi hỏi:
- Ủa khách đâu rồi, hở cô?
- Ði rồi.
Tôi đáp như một chiếc máy.
Vâng, đi rồi… Kiến Quân đã bỏ đi, và chắc không còn trở lại đây nữa… Nhưng mà biết làm sao hơn. Ta cũng không nên buồn. Cuộc đời, có lúc hợp thì phải có lúc tan chứ! Nó như một phiên chợ. Tôi chợt nhớ đến lời ban nãy của Kiến Quân.
“Thanh Thanh, tại sao em lại hành động một cách ngu muội như vậy?”
Ngu muội? Làm sao biết đó là ngu muội hay thông minh? Lấy cái gì để khẳng định trong tình thế đó?
Tôi nhắm mắt lại. Chợt thấy tức cười nhưng nước mắt đã tràn ra mi, không làm sao ngăn được. Những giọt nước mắt đã chảy xuống má.
Chương 2
Câu chuyện bắt đầu sau ngày mẹ tôi mất.
- Thanh Thanh nầy, con có biết tại sao mẹ con bị điên rồi mất hay không?
Dì Ba, em gái của mẹ, ôm tôi vào lòng mà nước mắt chảy dài hỏi.
Tôi lắc đầu. Lúc đó tôi chỉ mới chín tuổi, cái tuổi chỉ biết vui đuà, nào có để ý gì đến chuyện khác đâu? Vậy mà dì lại bất bình. Dì kề môi sát tai tôi nói:
- Con ngu lắm, con không biết gì cả. Dì cho con biết nhé. Tất cả cũng tại vì cha con cặp với một mụ góa chồng. Mẹ con chịu không được cú sốc tình cảm đó nên phát điên… Ðể rồi bây giờ mới chết… Dì bảo đảm là chỉ một thời gian ngắn thôi. Một hoặc hai năm nữa là cha con sẽ mang mụ ta về đây, để chiếm luôn vị trí của mẹ con cho con xem.
Dì nói xong siết chặt lấy tôi, ấp đầu tôi vào lồng ngực của người, vừa khóc vừa nói:
- Cháu Thanh Thanh yêu quí của dì… Cháu nhỏ nhắn yếu đuối thế nầy làm sao có thể chịu nổi chuyện mẹ ghẻ con chồng. Tội nghiệp cháu tôi. Mẹ ghẻ mà về đây thì thế nào cũng có màn hành hạ khắc nghiệt. Ðó là chưa nói chuyện mụ ta còn có con riêng. Thật là bất hạnh… Cháu chỉ hưởng được tình yêu của mẹ ruột trong một thời gian ngắn… Sau đó mẹ cháu phát điên thì đâu còn biết gì đến cháu. Mẹ mà không nhận ra...