cả con ruột của mình… Thanh Thanh, rồi cháu sẽ sao đây? Cái con hồ ly tinh kia mà vào nhà… Sẽ có biết bao xáo trộn. Biết bao bất hạnh cho cháu chứ?
Tôi ngơ ngác trong lòng dì. Mơ hồ đón nhận những đe dọa sắp đến. Nhưng thú thật lúc đó tôi không hiểu gì cả. Dì có nói gì thì nói. Tôi cũng bị xúc động nhưng chẳng qua chỉ xúc động vì tiếng khóc, tiếng than thở của dì… Tôi lờ mờ biết là… Cha tôi sắp có một người đàn bà khác nhưng chuyện đó có gì quan trọng?
Ngồi trong lòng dì, chật chội lại nóng. Tôi chỉ muốn dì nín khóc và buông ngay tôi ra thôi, nhưng lại không dám lên tiếng.
Cuối cùng rồi dì cũng buông tôi ra. Và sau lần viếng thăm đó. Người không còn đặt chân đến nhà tôi một lần nào nữa. Có điều từ đó mãi về sau, những lời của dì như khắc sâu trong cái đầu non nớt của tôi. Tôi không sao quên được…
Và đúng như điều dì Ba nói, lời của dì khá chính xác, mẹ tôi qua đời được một năm, thì cha tôi đã mang dì Huyên về. Ðấy là mẹ kế của tôi. Cùng đến với dì còn có một thằng con trai lớn hơn tôi ba tuổi, đấy chính là Kiến Quân.
Trước khi đi rước dì Huyên về, cha có báo trước với tôi, người nói:
- Thanh Thanh này, mẹ con qua đời đã hơn năm. Cha con mình không thể sống mãi thế này, sống vầy thật là bất tiện. Cha là đàn ông, không thể đảm đang việc đàn bà. Con là con gái lớn rồi… Phải có một người mẹ. Vì vậy, ngày mai. Dì Huyên sẽ về đây ở với chúng ta… Dì ấy sẽ chăm sóc con. Ðược chứ?
Ðã có lời báo trước của Dì Ba. Tôi đã biết sớm muộn gì người đàn bà kia cũng đến. Nỗi khiếp đảm về chuyện mẹ ghẻ con chồng làm tôi sợ hãi. Nhưng tôi không dám phản kháng cha mặc dù không muốn dì Huyên vào nhà.
Thế là qua hôm sau cha tôi đi rước dì Huyên về. Hôm ấy, một ngày đầu căng thẳng. Tôi núp mãi trong phòng riêng, khóa chặt cửa lại. Ai có gọi cũng không mở. Hôm đó cha tôi mở tiệc, mời khách đến đầy nhà, có đàn ca hát xướng. Mọi nguời đều vui, chỉ có tôi nằm trong phòng riêng âu lo, sợ hãi.
Khi khách đã về hết, thì đêm đã khá khuya. Cha mới đi vào phòng tôi, người gọi:
- Thanh Thanh.
Và tôi không có lý do gì không mở cửa phòng. Người đi vào, vực tôi dậy, dỗ ngọt, rồi đưa tôi ra phòng khách. Người bắt tôi ngồi trên chiếc ghế trường kỷ đẹp nhất nhà. Hôm ấy hình như có đốt cả nhang trầm hương, nên phòng khách hương thơm ngào ngạt. Người đứng đó, ngắm tôi, rồi nói với dì Huyên:
- Ðây là hạt trân châu của ta, nhưng cũng là một cánh hoa hồng dễ thương và yếu đuối nhất nhà đấy!
Nói xong, người bước tới đặt nụ hôn lên trán tôi, rồi mới ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
Bấy giờ tôi mới để ý thấy, trong phòng ngoài cha còn một người đàn bà, khoảng trung niên. Bà có vóc dáng dong dỏng cao, quí phái, dù lớn tuổi nhưng đôi mắt vẫn đẹp và đang nhìn tôi với nụ cười hiền hòa.
Tôi ngờ ngợ nhìn bà… Không dám tin. Lời của dì Ba bây giờ chẳng còn chính xác. Khuôn mặt người đàn bà trước mặt, hay con hồ ly tinh không hề có một cái nét ác, hay quỷ quyệt gì.
Lúc đó cha bảo tôi:
<...