Nhưng tôi không làm sao thốt ra được cái tiếng đó. Hình như với tôi mặc dù bấy giờ còn nhỏ, nhưng đã biết cái từ “mẹ” chỉ dành riêng cho mẹ ruột của mình. Trong lúc tôi ngần ngừ, người đàn bà trước mặt vẫn nhìn tôi với nụ cười. Rồi một bàn tay trắng nuốt với những ngón tay thon dài nắm lấy tay tôi nhỏ nhẹ nói:
- Thôi gọi tôi là dì Huyên được rồi.
Tôi đăm đăm nhìn dì. Cái dịu dàng của dì như có một sự quyến rũ lạ lùng đã chinh phục và tôi không thể cưỡng lại được. Thế là tôi kêu khẽ. Thật khẽ:
- Dì Huyên!
Dì có vẽ mãn nguyện, sau đấy tôi thấy dì kéo tay một đứa con trai cũng có dáng gầy gầy. Cao hơn tôi cả cái đầu đến gần. Dì nói với tôi:
- Ðây là Kiến Quân, anh của con đấy!
Kiến Quân. Cái tên nghe đã sắc ý, vậy mà còn có đôi mắt xếch, một khuôn mặt lầm lì. Chắc chắn phải là con người ương ngạnh lắm. Mà rõ là ương ngạnh thật. Không phải chỉ thế mà còn là ngang tàng. Lúc đầu tôi không có cảm tình với hắn. Trong cái buổi tối được giới thiệu, Kiến Quân cũng chỉ nhìn tôi với cặp mắt lạnh. Anh ta lầm lì và suốt buổi cũng không thèm nói với tôi một lời nào cả…
Rồi mọi thứ không hoàn toàn giống như dì Ba nói. Dì Huyên từ khi bước vào nhà cho mãi về sau một mực cư xử hòa nhã với tôi. Dì nuông chìu, chăm sóc, đến độ tôi không có một lý do gì để trách cứ được dì. Nhưng có lẽ vì ảnh hưởng lời của dì Ba, ảnh hưởng của những sách báo tiểu thuyết về chuyện mẹ ghẻ con chồng nên cái hố ngăn cách tình cảm của tôi với dì không làm sao san bằng được. Lúc nào tôi cũng e dè giữ kẽ.
Dì Huyên vào nhà chẳng bao lâu. Thì cuộc nội chiến bùng nổ. Chiến cuộc từ miền Bắc đã lan tràn xuống tận miền Nam. Và để tránh cảnh tán gia bại sản. Cha đã mang cả gia đình lánh nạn sang Ðài Loan. Chúng tôi định cư bên bờ sông Ái, gần thành phố Cao Hùng.
Cuộc sống dần dần ổn định. Nhưng tôi thì chưa hề an ổn. Từ khi mẹ ruột mất. Tôi cứ hay nằm mơ. Mà phần lớn lại là ác mộng. Cơn ác mộng mỗi lần khác nhau, những lần như đều có liên hệ đến cái cỗ áo quan màu đen. Và mỗi lần như vậy, là tôi la hét, tôi tỉnh dậy trong nỗi khiếp đảm. Và lần nào cũng vậy, tôi thấy người đầu tiên chạy vào phòng bật đèn lên cho tôi là dì Huyên. Rồi dì ngồi xuống cạnh tôi vỗ về, an ủi. Nhưng mà… Mỗi lần như vậy, khi ánh đèn điện bật sáng. Tôi nguớc mặt nhìn lên. Người đàn bà đứng trước mặt tôi trong chiếc áo ngủ với mái tóc xõa dài đứng trước đầu giường đều khiến cho tôi có một ý niệm so sánh. Sao lại có chuyện lạ lùng như vậy? Người trong cơn ác mộng là bà mẹ ruột điên của tôi, còn người đến an ủi khi tôi đã thức giấc lại là bà mẹ kế. Nguyên nhân đã đưa đến cái điên và cái chết của mẹ ruột mình? Cái ý niệm đó làm tôi rùng mình, để rồi sau đấy, trùm kín người trong chăn. Tôi nằm khóc đến sáng.
Tôi không đủ can đảm để hỏi cha về nguyên nhân đưa đến bệnh điên và cái chết của me, tôi cũng chưa hề kể cho ai nghe về cái giấc mơ có chiếc kén màu đen của mình. Tất cả những thứ đ...