cố tỏ ra thật bình thản. Vào phòng khách ngồi nhé? Nói chuyện mà đứng ngoài cửa coi không đẹp tí nào.
Anh ta không phản đối, lặng lẽ theo tôi vào nhà. Tôi bảo cô Thu ra khép cửa lại cẩn thận. Chúng tôi đi vào phòng khách. Anh chàng đứng giữa phòng đưa mắt nhìn quanh. Sau đấy mới chịu ngồi xuống ghế salon, rồi chau mày nói:
- Sống thế này tốt quá rồi còn gì.
Tôi nói như phân bua:
- Ngôi nhà này là của cha mẹ anh Vỹ cho chúng tôi như một món quà cưới. Sau đó anh Vỹ cho sửa chữa lại một chút mới thế này.
Chàng yên lặng nhìn tôi. Không khí hơi ngột ngạt. Tôi đưa hộp thuốc thơm qua mời, nhưng chàng không lấy thuốc, mà lại chụp lấy tay tôi, rồi hỏi:
- Em làm sao vậy? Em lạnh à? Tại sao lại run rẩy chứ?
Tôi giật mình, rút tay lại, rồi đặt hộp thuốc lên bàn, tôi thu người trong ghế, không nói gì cả.
Anh chàng trườn người qua, lấy quyển sách tôi đang xem dở để trên bàn, xem tựa ở trang bìa rồi nói:
- Cũng lại là quyển này “Chuông nguyện hồn ai” của Heminways? À lúc này còn xem thơ Ðường nữa không? Có nhớ một bài thơ ngày cũ có đoạn: “Chuyện cũ đã qua rồi. Tôi vẫn mơ tìm lại” không?
Chàng ngưng lại, ngẩng đầu lên nhìn tôi, rồi tiếp:
- Thanh Thanh biết không, con người mãi đến khi mất đi rồi cái mình yêu quí, mới thấy hối tiếc nhưng lúc đó thì đã quá muộn rồi. À!, Thanh có còn nhớ là ngày xưa khi đọc quyển “Cuộc tình đã mất” Thanh cứ lập đi lập lại mãi câu của nhân vật nam nói: “Linh hồn của cô ấy đã tha thứ cho tôi. Còn quý vị. Xin quí vị cũng tha thứ nốt cho tôi. Bởi vì quý vị thấy đấy tôi đã biết khóc… ”
Ðấy! Một giọt nước mắt ăn năn, cũng có thể rửa đi một niềm đau. Thế thì… Thanh Thanh… Thanh Thanh đã khóc qua bao giờ chưa chứ?
Tôi cúi đầu nhìn xuống, cố tỏ ra cứng cỏi:
- Ðâu có chuyện gì cần thiết đến độ phải khóc đâu anh?
- Thật không?
Anh chàng nhìn tôi, có một nụ cuời nhếch trên môi. Rồi yên lặng thật lâu. Sau đó tôi nghe anh nói:
- Thanh Thanh này, em có hạnh phúc không? Tại sao cuộc hôn nhân không làm cho đôi má em bừng đỏ. Tại sao đôi mắt em cứ buồn vời vợi. Tại sao đôi vai em cứ mãi gầy? Và môi em lại không có lấy nụ cười chứ?
- Kiến Quân! Anh…
Tôi không còn chịu được, tôi kêu lên. Chàng đứng dậy bước tới gần tôi, cúi xuống nhìn rồi nói:
- Em còn nhớ tên tôi sao? Dù gì thì cũng phải cảm ơn em. Em đã gọi được hai chữ Kiến Quân. Vậy mà tôi cứ tưởng, em đã quên bẵng cái tên đó từ lâu rồi chứ?
Tôi ngồi thẳng lưng lại, đã qua được cơn xúc động nhất thời. Thay vào đấy là một chút sợ hãi, Tôi hỏi:
- Anh Kiến Quân! Anh đến đây làm gì chứ? Anh tìm tôi có việc chi?
- Tìm có việc chi à? Ðôi mắt Quân nhìn tôi với những ánh lửa. Em có biết là, tôi đã đứng ngoài cửa nhà em chờ hơn ba hôm nay. Anh cứ hy vọng là rồi em sẽ bước ra. Nhưng mà… Em giống như con chim hoạ mi nhốt trong lồng vàng, em khép cửa quá kín. Mãi cho đến sáng nay, anh mới có cơ hội để vào đây.