g xoa đầu tôi: "Em có nghĩ nhiều hơn nữa cũng vô dụng thôi."
Hắn cười sán lạn, giọng nói cũng êm ái thuận tai, nhìn sao cũng thấy vô cùng tuấn tú nhã nhặn, khiến tim con gái nhà người phải đập thùm thụp. Nhưng câu hắn nói thì - hắn thừa nhận là gạt tôi, nhưng chỉ cần hắn quay trở lại công ty hoặc gọi một cú điện thoại thì hợp đồng tuyển dụng chính thức của chúng tôi có hiệu lực ngay tức khắc. Cho nên dù tôi có nghĩ, hay biết rằng hắn thực sự đang gạt tôi thì cũng đành bất lực, mà bỏ việc thì phải bồi thường. Nói cách khác, rõ ràng thấy hắn đào hố hại người nhưng vẫn phải nén lòng mà nhảy vào trong...
Nhìn hắn cười cười vẻ rất hiền lành, trong đầu tôi bỗng nhiên nẩy lên ý định muốn xông lên đạp hắn cho bẹp dí thì thôi...hít một hơi thật sâu, lại nghĩ không thể không làm việc được, rồi nghĩ tới tờ giấy mười vạn đỏ chóe, tôi nhịn!
Dùng hai ngón tay kéo khóe miệng lên thành một nụ cười, tôi nói: "Tổng giám đốc, mai em về công ty."
Tống Tử Ngôn gật đầu: "Được, nhưng số ngày bỏ việc không lý do sẽ trừ vào tiền thưởng."
...Ý muốn được đạp hắn trong lòng càng lúc càng mãnh liệt...
Hắn lại còn ân cần chỉ bảo: "Tuy em là học trò cưng của tôi, nhưng cũng không thể ỷ vào mối quan hệ giữa chúng ta được, sẽ làm tổn hại tới quy định của công ty, hiểu chưa?"
...Trời ơi, tôi không đạp được hắn thì ông đạp chết tôi đi, đạp chết tươi ngay đi!!
Mãi tới khi Tống Tử Ngôn đắc ý thỏa mãn ra về thì tôi mới được kéo lê cái thân tàn quay lại phòng, đổ sập xuống giường tu dưỡng lại thể xác và tinh thần.
Tiêu Tuyết mang bộ mặt hóng hớt chạy qua: "Tống Tử Ngôn tìm mày làm gì đó?"
Tôi nâng mắt lên: "Nếu nói lão ấy vì muốn dặn dò công việc ngày mai mà tới tìm tao thì mày có tin không?"
Tiêu Tuyết hừ mũi một cái.
Tôi không muốn gạt nó, hơn nữa cứ giữ những chuyện mệt mỏi phiền muộn này ở trong lòng thì sớm sẽ bị nghẹn chết mất, tôi thêm mắm dặm muối, đem hết sự tình kể cho nó nghe, đương nhiên là phải giấu biến đi cái đoạn tôi say tới mức lột đồ hắn ta. Nói tới lúc miệng lưỡi khô queo, tôi giương đôi mắt nhìn nó đầy mong chờ, chờ nó sẽ dâng lên thù hận với tôi, dùng thứ ngôn ngữ dân tộc bác đại tinh thâm ân cần thăm hỏi hết lượt tổ tiên nhà Tống Tử Ngôn.
Đương nhiên là câu chuyện có hiệu quả rất rõ ràng, Tiêu Tuyết sửng sốt một lát rồi chồm qua bóp cổ tôi tới lè lưỡi ra.
Tôi cố sức gạt tay nó ra, ngồi trên giường thở hổn hển: "Mày có nhầm người không hả? Tao mới là người bị hại cơ mà."
Nó trừng mắt lườm tôi một cái: "Giờ mày ra giữa sân trường hét to câu tôi bị Tống Tử Ngôn đè xem nào, đảm bảo 80% nữ sinh viên trường này đều muốn bóp chết tươi mày đi."
Tôi vỗ ngực thở phào: "May là vẫn còn 20% người hiểu chuyện."