Hu, sáng giờ ngồi xe bus còn chưa được ăn gì, buổi tối còn phải tiêu hao một đống thể lực thế này...
Mất mặt quá! Rõ ràng là mặt tôi rất nghiêm túc, ánh mắt nhìn Tống Tử Ngôn như nhìn kẻ địch, nhưng bụng lại kêu lên rồn rột.
Hắn cúi đầu nhìn tôi: "Đói à?"
Tôi ngơ ngơ gật đầu.
Hắn trở người dậy: "Tôi cũng đói, em đi làm gì ăn đi."
Tôi đã bị ăn rồi còn phải lê thân đi làm đồ ăn nữa, trước đã phải làm thỏa mãn thú tính rồi, sau còn bị bắt phải thỏa mãn cái bụng. Cầm cái muôi đứng trong nhà bếp, mặt tôi trầm xuống.
Vẫn là ba món mặn, một món canh như cũ, tôi ngồi vào bàn, im lặng vào bữa cơm.
Kỳ quặc quá, cái cảnh này chả có chỗ nào giống cảnh một đôi gian phu dâm phụ vừa trải qua một trận mây mưa gì cả. Tôi cảm giác được không khí đang ngày càng bị ép lại, ép tới mức hít thở không thông, tuy bụng đói, nhưng lại chẳng muốn ăn gì hết.
Bỗng nhiên Tống Tử Ngôn gắp qua cho tôi một món, cái này...tôi lại càng không muốn ăn nữa...
Đang ăn thì chuông cửa đột nhiên vang lên.
Tôi chạy ra mở cửa, vừa mở ra đã nhìn thấy gương mặt quen thuộc của Tiêu Tuyết, phía sau nó còn có cái gì đó nhìn rất quen.
Là cái valy lần trước tôi đã sắp xếp để chuẩn bị chạy trốn, vẫn chưa lấy đồ ra.
Tôi hỏi: "Mày tới đây làm gì?"
Nó còn chưa trả lời thì tiếng Tống Tử Ngôn từ trong nhà đã vọng ra: "Tới rồi à?"
Tiêu Tuyết lập tức nở nụ cười tươi roi rói: "Thầy Tống, em đã mang hết đồ đạc qua đây rồi ạ."
Rồi kéo valy to tướng lách qua trước mặt tôi đi vào.
Tôi líu lưỡi nhìn cái hành lang trống không, rốt cuộc phải nói là chuyện gì đang xảy ra đây hả trời?!
Lúc vào phòng khách đã thấy hai người bọn họ đang nói chuyện.
Tiêu Tuyết cười híp mắt: "Thầy Tống, Tần Khanh nó nhiều tật xấu lắm, sau này thầy phải thông cảm một chút nhé."
Tống Tử Ngôn đáp: "Đương nhiên rồi."
Tiêu Tuyết vẫn cười híp cả mắt: "Nếu không chịu được thói quen thức đêm của nó thì cứ tịch thu laptop của nó là được."
Tống Tử Ngôn gật đầu: "Dễ thôi mà."
Tiêu Tuyết cười cười: "Lúc nó ngủ mà bị đánh thức thì sẽ mắng người, nhưng chỉ cần hét to hơn nó thì nó sẽ im ngay."
Tống Tử Ngôn mỉm cười: "Cảm ơn đã nhắc."
= =
Nhìn buổi nói chuyện giao lưu thân thiết của hai người họ, tôi thò gương mặt nghi hoặc mờ mịt chả hiểu gì của mình vào, rụt rè hỏi: "Chuyện hai người đang nói hình như có liên quan tới tôi phải không?"
Tiêu Tuyết xua tay: "Cũng không có gì, tao chỉ sợ mày dọn qua đây làm thầy Tống không chịu đựng nổi mới phải dặn dò mấy câu thôi."
Cái gì?!
Tôi phải dọn qua đây?!
Sao tôi là đương sự đây mà không biết?!
Tôi chỉ tay vào mũi mình: "Hai người chắc chắn người phải dọn qua đây bây giờ là tôi ấy hả?"
Hai người cùng liếc mắt qua nhìn tôi như nhìn con ngơ, rồi không...