Tôi đáp: "Vui, rất vui, còn có chuyện cực hay nữa. Có một người, vốn dĩ đã đạt được nguyện vọng hai rồi, bây giờ tự nhiên lại bày tỏ với nguyện vọng một, anh nói coi, thế có phải hồ đồ lắm không. Mà nguyện vọng hai tuy không phải là mong muốn thực sự của người ấy, nhưng cô ta cũng là người, dựa vào cái gì mà phải chịu giày vò hả! Nếu sớm biết mình chỉ là nguyện vọng hai của người kia thì ai lại dám có quan hệ với nhau chứ, mà nói lại, em chỉ là đại học hạng ba của anh, nhưng lại là đại học Thanh Hoa của người khác đó, anh nói phải không?!"
Tôi nói luyên thuyên một tràng tới mình cũng chả hiểu được, thế mà hắn vẫn nhẫn nại nghe hết, chỉ lát sau, chất giọng trầm trầm vang lên: "Có chuyện gì thế?"
Tôi vốn đang bực mình muốn chết, nhưng nghe hắn hỏi lại thấy trong lòng thấy chua xót lạ, vội vàng đáp: "Không có ạ."
Hắn vẫn chưa chịu thôi: "Rốt cuộc là làm sao hả?"
Tôi mà đáp qua loa thì kiểu gì cũng không qua được, bỗng nhiên nghĩ ra cũng có chuyện thật, liền hỏi: "Tổng giám đốc, thứ tư này anh về được không?" Tuy lịch trình đã sắp xếp là thứ bảy mới về, nhưng tôi vẫn còn ôm một tia hy vọng.
Hắn hỏi: "Có việc à?"
Tôi mặt dày trả lời: "Sinh nhật em."
Thực ra cũng chẳng phải chuyện qua loa, hôm nay nhìn quần áo trên người Tả Tư Nhân toàn loại hàng hiệu đắt tiền, rồi nhớ nhà Tóc Vàng toàn nội thất sang tới phát ghen, lại nghĩ về cái tạp dề lòe loẹt đồng bóng, phía trước còn vẽ một con gấu bé của mình.
...Tôi nghĩ cũng nên vùng lên khởi nghĩa rồi.
Chuyện không được trả lương đầy đủ của giai cấp công nông đã lâu không còn tồn tại, kẻ có thân phận mập mờ là tôi cũng nên vì quyền lợi của bản thân mà đấu tranh chứ.
Hắn "ừ" một tiếng.
..Chỉ là..."ừ" thế thôi à?!!
Tôi kéo thêm một câu ngầm nhắc nhở: "Anh có muốn chúc mừng em không?" Tặng quà gì đấy hả?
"Chúc cái gì?" hắn nói giọng nghiêm túc, hỏi: "Chúc em già thêm một tuổi à?"
...Tôi muốn anh chặn họng tôi, chứ không bảo anh chặn tôi tới nghẹt thở!!
Tôi ăn mật gấu, ngắt luôn điện thoại, hậm hực trèo lên giường ngủ!!
Tối ấy tôi ngủ rất ngon, sáng mai tỉnh dậy bỗng thấy nhớ nhung bánh bao trong căng-tin đã lâu không được thưởng thức, cứ thế mặc áo ngủ, xỏ dép lê chạy xuống mua, kết quả là gặp ngay lớp trưởng ở đó, bốn mắt nhìn nhau, không tránh khỏi có chút ngượng ngùng.
Tôi chào trước: "Lớp trưởng dậy sớm thế?"
Cậu ta giơ cái túi đồ ăn sáng trong tay lên, cười cười thản nhiên đáp: "Đi mua đồ ăn sáng cho người yêu mà!"
Cậu cứ thản nhiên như thế khiến tôi cũng thoải mái vô cùng, cười he he: "Sợ vợ ơi là sợ vợ."
Lớp trưởng phản lại: "Cậu có giỏi thì cũng tìm một người như thế đi."
Tôi cứng họng, chỉ có thể nhìn cậu ta đắc ý hát vống lên mấy câu dân ca rồi đi.