t nói, người ta có tình cảm nên muốn chia tay cũng không chia tay được, hôm qua uống say nói lời tạm biệt, có lẽ giờ trong lòng lớp trưởng, tôi còn chẳng bằng cái móng tay màu ngọc trai của cô người yêu nữa kìa.
Nhưng trong lòng vẫn có chút tổn thương, tình cảm của chúng tôi tựa như đóa hoa đào đầu tiên nở ra, chỉ e ấp khoe sắc lúc đêm khuya, khi ánh nắng sớm mai vừa chiếu rọi cũng là lúc hoa tàn, chẳng thua gì hoa quỳnh.
Mà tàn nhanh quá trời!
Quay đầu lại nhìn lớp trưởng đang cầm túi bánh bao chờ người yêu trước cửa ký túc xá nữ, tôi không khỏi ghen tị, tôi là quá khứ, cô ấy là đường lui, cậu ta lựa chọn dễ dàng bao nhiêu. Còn tôi thì sao, quá khứ có ý đồ gì chả rõ, đường lui nói rằng tôi không đáng, tôi đâu có quyền lựa chọn, chỉ có thể lơ mơ bước tiếp.
Tôi cứ ở lỳ trong ký túc xá trường được mấy ngày như thế, rồi cũng tới ngày tôi già thêm.
Cách ngày tốt nghiệp còn chưa đầy hai tuần, những đứa ở cùng phòng đã dọn ra ngoài, Tiêu Tuyết thì hôm nào cũng bận rộn ở ngoài, tuy được ở một mình, nhưng ngồi trong căn phòng vắng vẻ, tới một người nói chuyện cũng không có, trong lòng lại thấy buồn buồn.
Hơn nữa hôm nay là sinh nhật tôi, lại càng chán đời hơn.
Cầm ví tiền, tôi hạ quyết tâm phải đập phá xả láng ngoài hàng một trận.
Cứ vô thức đi ngoài đường thật lâu, bỗng nhiên nghe thấy có tiếng gọi rất ngọt ngào bên tai: "Người đẹp ơi, đi mấy người?" Nghe tiếng gọi mới phát hiện chẳng hiểu mình bị ma xui quỷ khiến thế nào lại quay trở về "chỗ cũ". Đã hai năm, trừ lần Nghiêm Bằng quay lại, tôi chưa từng bước chân vào đây lần nữa. Ông chủ không nhớ ra tôi, phục vụ đã đổi người mới, nhưng cũng bởi thế mà giờ tôi mới có thể được nghe người ta khách sáo gọi mình là "người đẹp". Mấy người phục vụ trước ở đây chỉ toàn gọi thẳng tôi là "ba dạ dày".
Tôi có cái tên đó là vì cực thích món lẩu ở quán này, lần nào ăn uống no say rồi cũng vẫn thòm thèm nhìn mấy món còn sót trên mặt bàn, ước ao: "Ông trời ơi, cho con ba cái dạ dày đi mà ~~", chẳng may bị người phục vụ đang bê thức ăn lên nghe được, rồi trở thành biệt hiệu của tôi luôn, cứ thấy tôi là lại kêu: "Chào cô, dạ dày ~~~~"
Nhìn cô bé xa lạ trước mặt khách sáo gọi mình là "người đẹp", tôi cũng khách sáo trả lời lại: "Một mình tôi thôi, tôi muốn vào phòng Sơn Thủy Quan."
Sơn Thủy Quan là tên một nhã phòng, là chỗ cũ của chúng tôi.
Cô bé phục vụ nói mấy câu vào bộ đàm, rồi nói lại với tôi: "Sơn Thủy Quan đã có khách rồi ạ, chị có thể đổi phòng khác được không?"
Tôi hơi thất vọng, nhưng vẫn vội đáp lại: "Cho một phòng cạnh Sơn Thủy Quan cũng được."
Cô ta cười: "Có, mời chị theo em."
Tôi đi theo sau cô bé phục vụ, lúc đi ngang qua cửa phòng Sơn Thủy thì vừa gặp lúc nhân viên phục vụ đang mở cửa bê thức ăn đi vào, chỉ là vô ý liếc qua một cái thôi đã khiến tôi cứng hết cả người.
Là Tô Á Văn đang ngồi trong ấy.
Anh cũng nhìn thấy tôi, cả thế giới như ngừng lại trong phút chốc, ánh...