toàn là tôi tự đào hố hại mình, hắn đứng sau nhẹ nhàng đẩy tôi rơi vào. Rồi khiến tôi lầm bước trở thành osin chuyên nấu cơm, thảm điện làm ấm giường, còn làm nô tỳ để người ta sai bảo nữa.
Mãi mà không có một thân phận, để có thể thể hiện hắn có tình cảm với tôi.
Nhưng nếu không có tình cảm, sao hắn phải cho tôi nhiều thân phận như thế? Tôi ngẩng đầu thở dài, trái tim của đàn ông, thực đúng là kim dưới đáy biển.
Nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ vấn đề lớn nhất bây giờ là, sau khi tôi đã gây ra chuyện như thế rồi bỏ đi, có lẽ ngay cả osin chuyên nấu cơm, thảm điện làm ấm giường, nô tỳ đều không làm được nữa rồi. Có lẽ hôm nay quá mệt mỏi, nghĩ ngợi một lát, tôi dựa vào đầu gối, thiếp đi.
Tiếng bước chân làm tôi giật mình tỉnh dậy, tiếng bước chân đều đều quen thuộc tới mức nhắm mắt tôi cũng nhận ra.
Tôi ngẩng đầu, quả nhiên là hắn, tôi há miệng chẳng biết nên nói gì, chỉ có thể tròn mắt nhìn. Còn hắn thấy tôi thì chỉ ngẩn ra giây lát, rồi hờ hững bước qua tôi, giống như không nhận ra tôi là ai.
Tôi nhìn hắn rút chìa khóa mở cửa vào nhà, vẫn không chịu nhìn tôi.
Con rùa nhỏ trong lòng tôi lại rụt đầu vào trong mai, tôi cảm giác mình thực sự không được rồi, còn ngu ngốc vọng tưởng cái gì chứ! Tôi sững người ra thật lâu rồi mới đứng dậy, chân hơi tê tê, tôi quay người tính đi khỏi đây. Nhưng chân tôi không chịu nghe lời, vì luyến tiếc, vì không cam lòng. Sáng nay tôi mới nhận ra rằng bản thân mình là người luôn nhu nhược, bị động, lẽ nào tới chiều đã quay lại như cũ? Tôi như thấy con rùa kia đang nhếch mép lên cười chế nhạo.
Nhưng người đàn ông ấy là người tôi yêu, là người tôi muốn được ở bên cạnh. Tôi hít sâu, người nào cũng phải có một lần liều, lần này tôi đem hết dũng khí chưa bao giờ có trong hai mươi mấy năm ra quy về Đan Điền, quyết định dù có mất mặt cũng phải mất mặt như thế một lần! Hùng hổ tới trước cửa, đưa tay lên gõ, cửa không đóng, trước khí thế của bàn tay tôi nó đã mở ra ngay.
Tôi ngạc nhiên, Tống Tử Ngôn sau cánh cửa cũng có vẻ ngạc nhiên.
Tôi nhìn tay hắn hãy còn giữ nguyên giữa không trung, toét miệng chào hỏi: Ha, ha ha, anh phải ra ngoài à?
Hắn thoáng lúng túng, vừa nghe tôi nói thì khóe miệng khẽ nhếch lên, sắc mặt sầm xuống rồi quay người đi.
Tôi đang nói lung tung cái gì thế chứ? Khí thế ban nãy thoáng cái đã biến mất sạch, mà nhìn bộ dạng hắn vừa thấy tôi đã muốn đi, có lẽ cũng thực sự không muốn gặp tôi rồi, con rùa trong đầu đứng ở trước cửa thang máy, ngoắc ngoắc tôi: Về đi nào! Về đi nào!
Chân tự động lui dần về phía sau.
Nhưng nhìn bóng lưng màu xám nhạt đang quay lại với tôi cầm cốc nước uống, tôi không đi nổi.
Một là làm, hai là không, tôi vọt vào trong phòng, ôm chặt lấy hắn từ phía sau, hắn cứng người lại, nhưng cũng không cự tuyệt. Tôi áp đầu vào lưng hắn, thì thào: Em đã về rồi.
Từ sau lưng hắn, tôi cảm thấy hắn hít vào một hơi thật sâu, chỉ một hơi, giọng nói lạnh lùng lại vang lên, l...