i phía trên bị lún vào; con mắt lòi gần rớt ra hôm trước được bác sỹ nhét vào thì lúc nào cũng đỏ kè, ghèn tủa chảy đầy!
Sau vụ tai nạn của anh D, còn nhiều vụ tai nạn nữa cũng xảy ra. Trong số đó có vụ tai nạn hai tên choai choai bay xuống cầu, một tên gãy cổ chết, một tên còn sống kể lại: Hôm đó khi lái xe tới gần đầu cầu, thấy có một cô con gái trạc bọn chúng đứng tựa thành cầu nhìn bọn chúng cười cười như có ý mời gọi. Nghĩ là đã gặp “hàng”, thấy khoái trong ruột, định rú ga tăng tốc chạy bốc khói tới trước mặt cô gái, rồi thắng lại một cái “két” để cho cô ta biết thế nào là bản lĩnh “yên hùng xa lộ”. Và rồi, hắn nẹt bô, rú ga vang trời, khói bốc mù mịt, chiếc xe lao như tên bắn về phía cô gái. Nhưng bất phước cho hắn thay, xe chạy tới cô gái đâu không thấy, mà thấy…cả người với xe bay bỗng lên không, rồi giáng một cái “ ầm” xuống sông làm chấn động cả không gian yên tỉnh, làm một tên gãy cổ chết tươi, tên kia gãy chân bất tỉnh. Bàn về vụ này, người ta nói, chiếc cầu nơi chúng thấy cô gái đứng không phải chiếc cầu thật mà là chiếc cầu ma nằm song song với chiếc cầu thật.Và họ cũng nghi ngờ rằng những vụ tai nạn đó là do hồn ma bé Yến muốn trừng trị những tên chạy xe láu cá!!!
Nghe kể tới đây, tôi mĩm cười tự nói với mình: Như vậy thì hồn ma Phương Yến cũng đã góp phần vào việc ngăn chặn tai nạn giao thông đó chứ; đã góp phần với công an răn đe, xử lý những “yên hùng” xa lộ để những người lương thiện tham gia giao thông an tâm hơn. Như vậy người chết thành ma còn trở lại giúp ích cho người sống nữa chớ đâu có hại! Mọi người ơi, hãy hiểu mà thương cho Phương Yến chứ đừng oán trách cô ấy tội nghiệp
Từ khi ngủ ở chùa, hễ nghe tiếng chuông công phu là tôi thức dậy niệm Phật. Dần dần thành thói quen: cứ độ ba giờ rưỡi, bốn giờ sáng là tôi tỉnh giấc. Sáng hôm nọ, tôi tỉnh giấc như thường lệ, mà chưa nghe tiếng chuông công phu, tôi còn nằm lăn qua trở lại chứ chưa ngồi dậy. Độ chừng một lát thì tôi thiu thiu trở lại, rồi chìm vào trạng thái mơ mơ màng màng, nửa tỉnh, nửa mê. Tôi thấy một cô gái mặc bộ đồ màu đen ngắn tay làm nổi bật làn da trắng mịn thật xinh đẹp tới ngồi bên cạnh. Tự nhiên lúc đó tôi thấy thân mình cứng ngắt, bất động, muốn cử động mà không được, nhưng tôi vẫn ý thức được là đang ở gác trống; cũng còn nhớ rõ ràng là lúc ngủ, tôi đã đóng chặt cửa, rồi còn lấy mấy cái ghế chồng lên dựa vào nữa – phòng khi cửa mở thì chồng ghế đổ xuống gây tiếng động. Vậy mà cô gái vào bằng đường nào? Tôi hỏi cô ta (dĩ nhiên là cái vía tôi hỏi):
- Cô là ai mà vào đây bằng đường nào?
Cô gái quay nhìn tôi, gương mặt trắng trẻo xinh xắn lắm:
- Em là Yến đây anh ạ! Em vào bằng đường này.
Cô gái vừa trả lời, vừa đưa tay chỉ tới chỗ cửa thông gió. Tôi thấy bàng hoàng lắm chưa biết phản ứng ra sao thì cô ta tiếp:
- Em đến cám ơn anh vì việc làm của anh hồi trưa hôm qua. Em thấy mãn nguyện lắm. Em cảm ơn anh thật nhiều! Chúc anh mạnh khoẻ!
Vừa nói, cô gái vừa nhìn tôi, tôi thấy cô xinh đẹp lạ lùng. Khi đó theo phản xạ...