- Nhìn từ xa thấy có đứa ngồi trên tường nên biết ngay là mày.
- Èo. Mày ơi, mang cái đệm lò xo không? Cho tao mượn đi, cao thế này nhảy xuống gãy xương.
Tình hình là nó hay trèo tường trốn khỏi nhà ra ngoài. Để đảm bảo an toàn cho cô bạn thân, My mua giúp nó một cái đệm lò xo bật nhảy có thể gập lại cho gọn, để trong cốp xe. Mỗi lần lái xe đến nhà nó đều mang đi cho nó “tập nhảy”.
- Hê hê, xin lỗi mày. Cái đệm ấy tao cho người khác mượn rồi.
- Ách, con kia, sao lúc tao cần mày lại đem cho người khác mượn thế hả? Mày đúng là cái đồ…
Còn chưa kịp nói hết câu thì tiếng bảo vệ đằng sau đã cắt luôn lới nó:
- Này học sinh kia, làm cái gì thế?
- Á!!!!!!!!!!!
Một tiếng thét thảm thiết vang lên, kèm theo đó là âm thanh “bịch”. Mặt nó nhăn nhó rất khó coi. Vẫn còn bảo toàn được tính mang, xương cũng không gãy cái nào. Chỉ mỗi tội cái mông của nó…Ai, cái mông đáng thương, đau quá đi. Nhưng cũng nhờ bác bảo vệ mà nó có “dũng khí” để nhảy xuống =)).
- Aish, con điên này. Còn mặc áo đồng phục à?
- Chết cha, tao quên. Tính sao đây?
- Thôi kệ, đi luôn chứ không lẽ mày định quay trở lại.
- Ài, thôi được rồi.
Và thế là. Chiếc xe trở hai cô gái của chúng ta lập tức lướt đi với tốc độ…ánh sáng =.=
15 phút sau, tại quán bar Angel & Devil…
- Tao xin lỗi mà, để bữa sau tao đãi. Tại vội quá tao để ví ở trường luôn rồi – Nó khổ sở lục tung tất cả từ túi áo đến túi quần, tìm mãi vẫn không thấy cái ví đen bóng của mình đâu.
- Aish, con kia. Tao bực mình với mày rồi nha. Con Iphone của mày đâu, đưa đây tao cắm tạm.
- Ặc, mày có cần ác với tao thế không? Tao còn có mỗi con này để dùng thôi đấy. Mày lấy rồi tao dùng bằng cái gì?
- Nhà mày không đủ giàu để sắm cái mới chắc?
- Tao có được về nhà đâu mà xin tiền.
- Hừm. Thôi được. Vì là bạn thân, lần này tao trả, lần sau mày phải đãi tao.
- Ok, duyệt liền. lần sau nhất định không để mày thiệt.
- Thôi được rồi, đi vào nhanh.
- Hê hê, vào liền!
Bước chân vào quán Bar, nó lập tức thu hút hàng chục ánh mắt đổ dồn vào mình. Cũng dễ hiểu thôi. Ai bảo nó còn mặc đồng phục, lại còn là đồng phục của trường Thanh Phong – ngôi trường nổi tiếng về nề nếp cực…hoành tráng. Tự dưng thấy học sinh của một ngôi trường chuyên trị các siêu quậy trong quán bar, không nhìn mới là lạ =.=. Nhưng mà kệ, nó chẳng quan tâm. Quan trọng bây giờ là chơi cho thoải mái. Chẳng biết tý về trường có còn được yên bình không nữa.
- Ê, trường Thanh Phong thế nào? Nói tao nghe coi – My vừa đi vừa quay sang nó cười tinh nghịch.
- Ờm, nói chung là đẹp khỏi bàn cãi. Nhưng mà… - Nó thở dài đau khổ - Cái trường quái quỷ, nội quy gì mà tới những 300 điều lận, lại còn dài hơn 100 nữa.
- Cái gì??? – My hét ầm lên làm nó phải nhảy ngay vào bịt chặt mồm con bạn.
- Mày hét be bé thôi. Muốn thu hút sự chú ý của mọi người à?
- Rồi biết rồi – My hất tay nó ra – Thế cuộc sống sau một ngày ở trường đó của mày thế nào?
- A, chán hết chịu nổi mày ơi. Ngày đầu nhập học đã ph...