ở đâu.
- Dạ…Nhưng cô ơi, em chưa có quần áo ở đây. Làm sao mà…
- Em không biết gì à? Khi học sinh bắt đầu vào trường, phụ huynh đã đưa đồ tới sẵn rồi. Các em chỉ việc đến ở đây thôi. Còn nữa, tôi nói với em chưa nhỉ? Tôi là giáo viên chủ nhiệm lớp 11A cho nên mong em nghe theo sự sắp xếp của tôi. Tiện đây nói với em, trường có quy định cấm học sinh sử dụng điện thoại trong 3 tháng đầu nhập học. Sau 3 tháng, nếu em không gây quá 10 lỗi thì sẽ trả điện thoại cho em, còn không thì sẽ đưa về cho phụ huynh của em. Đưa đây!
- Dạ… - Mặt nó lại ngơ ra.
- Đưa điện thoại đây cho tôi!
- Em…không có ạ!
- Hừ!
Cô Thanh chẳng nói chẳng rằng, xoay người nó, lục hết các túi đồ. Cuối cùng móc ra một con Iphone Apple bóng loáng (oa, tg thích cái này lắm nha T_T).
- Không trung thực, em mắc một lỗi, đừng có để mắc thêm lỗi nữa.
Nói xong bà cầm luôn chiếc điện thoại bước đi. Uây, con Iphone 3G thân yêu của nó. Hức, sao lại nhẫn tâm lấy thế. Nhưng có điều, tình huống này nó đã đề phòng, chuẩn bị sẵn một con Iphone 4G để trong…giày =.=. Ha ha, nó thấy tự phục mình quá đê. Kiểu này có khi nó phải đi mua thêm vài cái điện thoại nữa…dự trù.
Cầm điện thoại lên, nó choáng ngay lập tức. 87 cuộc gọi nhỡ. Gì đây hả trời, toàn của con bạn thân nó.
- Haizzz…
Nó thở dài, bấm số gọi cho con bạn. Vưa mới có tín hiệu bắt máy, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói cực kì “nhẹ nhàng” với tần số “cực thấp” =.=:
- Con điên kia, sao mày chuyển trường không nói với tao? Tao gọi mày cũng không chịu nghe là thế nào hả? Muốn lột da hay là dìm nước?
- Ách, mày bình tĩnh. Màng nhĩ tao sắp thủng rồi – Nó đưa tay ngoáy ngoáy tai, mặt nhăn nhó – Tao có nỗi khổ riêng mà. Với lại, hề hê, quên thông báo cho mày cái vụ chuyển trường.
- Aish, con kia, tao có còn là bạn mày không?
- Sorry mày mà, tha lỗi cho tao nha. Tao mời mày đi bar, được không?
- Ê hềm, tạm chấp nhận. Thế bây giờ đi luôn nha.
- Ok, tao cũng đang bực mình. Đi giải khuây tý. Mày đến trường tao đi.
- Mày đang học trường nào?
- Thanh Phong.
- What? Mày đùa tao à? Mày có bị điên không mà vào trường đó?
- Mày nói bé thôi. Đâu phải tại tao. Ba tao bắt đó chứ.
- Thôi được rồi. Vậy để tao đến đó. Nhưng trường Thanh Phong đâu có cho học sinh tự ý ra ngoài.
- Sao tao phải cần sự cho phép của ai? Tao trèo tường ra ngoài không được à?
- Rồi. vậy tao đến ngay.
Hà hà, xong rồi. Đi chơi đã rồi về tính sau.
Nó lỉnh ra phía sau khu kí túc xa. Nhìn bức tường khác cao, nó đưa tay lên gãi cằm nghĩ ngợi. A ha, đằng kia có cái cây. Hay lắm, khoản trèo cây này thì nó rất thạo. Hồi bé nghịch ngợm toàn bị ba mẹ nhốt ngoài cổng. Lần nào nó trèo theo cái cây cạnh tường nhảy vào nhà o_o. Trèo nào, trèo nào. Phù, cuối cùng cũng trèo xong. Á, sao cái tường này cao thế? Dễ đến 4 mét chứ chẳng ít. Hu hu, nhảy xuống có gãy xương không?
- Ê, làm gì ngồi đó nhìn hoài vậy?
- A, My.
Con bạn thân yêu của nó đến rồi. Có cứu viện rồi.
- Sao biết tao ở chỗ này mà lái thẳng đến đoạn này thế?
...