c mặt nó. Nhưng tại sao... lại có cảm giác xa vời như thế?
Hắn đứng trước mặt nó nhưng lại lãnh đạm đến lạ, dường như là không quen biết. Đôi mắt ấy từng ấm áp biết bao, bây giờ tại sao chỉ còn lại một sự vô tình, lạnh lẽo. Không chút cảm xúc, ánh mắt ấy nhìn nó dường như không có chút gì gọi là tình cảm. Tại sao? Yêu thương trước kia là gì? Bây giờ chẳng lẽ một chút cũng không lưu lại. Đau! Trái tim chợt nhói, một nhịp tim bị lỗi. Mong muốn được gặp nhau nhiều như thế, nhưng đến giờ phút này, thực sự đối mặt rồi, lại cảm thấy quá đau khổ. Thà rằng không nhìn thấy nhau, có lẽ sẽ dễ chịu hơn.
- Đừng khóc nữa!
Giọng nói trầm ấm của hắn vang lên, ánh mắt hướng về nó nhưng đôi tay lại đưa ra kéo Nhiên vào lòng. Mềm mỏng và dịu dàng, ôn nhu đến khó tin. Thái độ này chẳng phải là thái độ trước đây hắn đối với nó sao.
- Tớ...
Như đứa trẻ được người lớn dỗ dành, Nhiên lại càng khóc dữ dội hơn.
- Được rồi! Có tớ ở đây rồi. Không sao đâu!
- Hức, Lâm...
Trầm lặng. Tất cả đều yên lặng nhìn hai con người trước mặt. Gương mặt nó dần tái mét. Cảnh trước mặt, thực sự là đã khiến nó không chịu nổi rồi. Trái tim như muốn tan vỡ, vết thương trong đó vốn còn chưa lành lại bị hắn cứa thêm vết mới, chồng chất lên vết cũ. Vết dao rạch lần này quá sâu, không thể ngăn nổi dòng máu chảy ra. Tại sao? Tại sao lại làm như vậy? Nó đã có lỗi gì?
- Chúng ta về phòng đã!
Hắn dịu dàng vuốt mái tóc Nhiên. Nhiên gật nhẹ đầu. Cả hai dìu nhau bước đi, quay lưng lại với nó.
"Phịch". Nó ngã khuỵu trên mặt đất. Cố gắng chống đỡ, không muốn mình yếu đuối trước mặt bọn họ, nhưng đến giờ phút này, chịu không nổi nữa rồi. Yêu thương vỡ vụn, từng đẹp đẽ, lấp lánh như pha lê dịu dàng, giờ đã tan vỡ chỉ vì chút sóng gió. Thầy Minh và My nhìn thấy nó như thế, ra sức lay vai, ra sức gọi. Nó vẫn vậy, không hề có phản ứng gì, dường như là còn không nghe thấy lời nói của hai người bên cạnh. Trong đôi mắt nó... chỉ còn hình bóng hắn... đang đi xa... ngày một xa dần... xa khỏi tầm tay...
* * *
- Chuyện gì xảy ra thế?
Hắn vừa dịu dàng lau nước mắt cho Nhiên, vừa hỏi.
- Cậu ấy chính là người gây nên cái chết cảu chị tớ. - Ánh mắt dõi ra ngoài cửa sổ, Nhiên chầm chậm trả lời.
Bàn tay hắn chững lại. Trái Đất này cũng thật tròn, thật nhỏ bé. Không ngờ... Trùng hợp đến vậy sao?
- Thực ra việc này không phải hoàn toàn lỗi của Du. Việc này...
- Tớ biết! - Nhiên cắt ngang lời hắn. - Nhưng lại không cách nào kiềm chế cảm xúc của mình khi nhắc đến chị ấy.
- Thôi nào! - Khẽ vuốt mái tóc Nhiên, hắn cười ấm áp, nhẹ nhàng bảo. - Chị ấy là một thiên sứ tuyệt vời. Cái chết của chị ấy đều khiến chúng ta nuối tiếc. Nhưng chị ấy vốn là thiên sức mà. Thiên sứ rồi cũng sẽ bay đi, trở lại nơi vốn thuộc về mình. Chị Ngọc Nhiên sẽ không vui nếu thấy em gái mình đau khổ đâu. Hãy để chị ấy được hạnh phúc trên thiên đường.
- Tớ...
"Chỉ cần có em hứa bên cạnh anh như ngày nao
Đặt bàn tay lên tim hứa sẽ yêu một...