đi, để lại đằng sau hai bóng hình đang rơi vào trầm tư.
* * *
"Cộc cộc cộc"
- Mời vào!
Nó khẽ giọng nói, nhưng không hề quay đầu lại, mắt vẫn lơ đãng nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
- Sao thế? Có tâm sự gì sao?
Kiệt ngồi xuống cạnh nó, khẽ mỉm cười, ánh mắt cũng dõi theo hướng nó đang nhìn.
- Không có gì! - Nó mỉm cười, nhưng là nụ cười gượng gạo. - Chỉ là tâm trạng có chút không được vui.
- Du! Cậu đừng như thế nữa được không? cậu đau lòng vì cậu ta thì có ích gì? Cậu ta đang ở bên cạnh Nhiên. Hai người đó đều không xứng làm bạn với cậu. Cậu không nên vì những người như vậy mà đau buồn.
- Tớ biết! Tớ đang cố... nhưng... vẫn không sao làm được.
Kiệt cười nhẹ, dịu dàng vòng tay ôm lấy nó, giọng nói êm dịu, hiền hòa:
- Cố lên! Tớ tin cậu nhất định sẽ làm được! Tớ rất muốn nhìn thấy nụ cười của cậu!
Nó tựa đầu vào vai Kiệt, mỉm cười tìm kiếm cảm giác yên bình. Thực sự là không muốn nghĩ tới điều gì nữa. Mệt mỏi quá rồi! Nhắm chặt đôi mắt, nó yên lặng chìm dần vào giấc ngủ. Kiệt nghe thấy tiếng thở đều đều bên tai mình, khẽ cười rồi nhẹ nhàng đặt nó xuống, kéo chăn đắp cẩn thận cho nó rồi nhón chân bước ra khỏi phòng.
Trời về khuya, trăng lên cao, tỏa ánh sáng dịu nhẹ. Trời sau cơn mưa càng thêm trong vắt. Trời thật đẹp! Nhưng ngày mai vẫn sẽ đẹp như vậy chứ?
* * *
"Cạch". Cánh cửa phòng bênh bật mở. Nó vuốt vuốt mấy sợi tóc còn chưa vào nếp trên đầu rồi nở nụ cười nhẹ nhàng, đẩy cửa bước ra ngoài. Chân vừa chạm ra phía ngoài, nó lập tức tròn mắt ngạc nhiên nhìn hai người trước mặt:
- hai người định làm gì vậy?
Hắn và Nhiên cùng giật mình quay đầu lại. Cả hai người đều đang xách va li. Đôi lông mày nó nhíu lại. Hai người này... định đi đâu vậy?
- Du... tớ...
Nhiên như muốn nói điều gì nhưng lại ngập ngừng, không biết nên như thế nào.
- Bọn mình có việc gấp phải đi. - Hắn lạnh lùng nhìn nó.
- Vậy cũng không định chào mình một tiếng. - Nó cười nhìn hắn, nhưng thực sự trong lòng đang cảm thấy rất chua xót.
- Xin lỗi! Vì đi vội quá!
Câu nói này vừa thoát ra khỏi miệng hắn, không khí lập tức trở nê im lặng. Không một ai nói thêm câu nào, cũng chẳng có bất kì hành động nào.
"Vì sao đó xa mãi xa rồi
Em cố với nhưng không gian kia chia xa cách dần
Rồi khi một lúc đêm buông xuống phía trời xa riêng một mình anh chờ..."
Tiếng chuông điện thoại vang lên cắt ngang sự im lặng của ba người.
- Ba!
"Hai đứa chuẩn bị đi chưa?"
- Bọn con đang chuẩn bị ra sân bay.
"Vậy được! Ba chờ hai đứa"
Người đàn ông trung niên cúp điện thoại, vẻ mặt trầm mặc nhìn người phụ nữ nằm trên gương bệnh. Gương mặt bà trắng bệch, dường như không có lấy dù chỉ một chút sức sống, nhưng đôi mắt vẫn cố mở to, nhìn người đàn ông. Người đàn ông dịu dàng ngồi xuống cạnh giường bệnh, ôn nhu vuốt tóc người phụ nữ:
- Em hãy cố chờ đợi! Chúng sắp trở về rồi!
Người phụ nữ nhẹ nhàng gật đầu, đôi mắt cố gượng, mở to chờ đợi. Bà biết l...