- Hoàng Thiên Lâm và Triệu Tĩnh Nhiên.
- Được rồi, vậy tạm xếp vào lớp 11B và 11C. Các học sinh còn lại phân đều sang các lớp khác.
- Dạ.
- Chúng ta tạm nghỉ đi ăn tối một lát.
“Xoạch”
Óa, cửa mở. Nó vội vàng nấp vào một góc. Đợi cho tiếng bước chân đi xa, nó mới ló đầu ra. Nhìn quanh một hồi, xác định là không có ai ở lại, nó mới rón rén vào phòng hiệu trưởng.
Hồ sơ đâu rồi ta? A, đây rồi! Hai siêu quậy vừa nãy mấy “sếp” vừa nói tên gì ấy nhờ (thông cảm, trí nhớ chị ấy kém =.=)? Ây, nhớ rồi. Coi nào. Hoàng Thiên Lâm lớp 11B, Triệu Tĩnh Nhiên lớp 11C. Không được, phải để hai siêu quậy này chung lớp với nó mới dễ lôi kéo đồng minh. Bút đâu? À há, sửa gấp. Cho hai bạn này vào lớp 11A. Hê hê, xong rồi. Các học sinh khác mấy giáo viên cũng sắp xếp hết cả rồi. Dạo này nhiều người chuyển vào đây ghê ta. Tội nghiệp, chắc bị ba mẹ ép đây. Á quên, có một người tự nguyện. Chắc người này bị điên quá.
“Cộp, cộp”
Á, có tiếng bước chân ngoài hành lang. Nó vội vã lao ra khỏi phòng như tên bắn, chạy một mạch về chỗ mình. Sém chút nữa là bị phát hiện, hú hồn.
* * *
“Renggg…”
“Vù”
“Bộp”
Một cái gạt tay nhẹ nhàng, giải quyết xong một…em đồng hồ =.=. Đây là thói quen muôn đời của nó. Cứ cái đồng hồ nào kêu bên tai là đảm bảo được nó tiễn về...thế giới bên kia =)).
“Ấy, không đúng lắm, bình thường mình đâu có để chuông đồng hồ.” Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu nó và lập tức giúp nó nhận ra: Nó đang ở kí túc xá trường Thanh Phong.
- AAAAAAA!!!!!!!
Bật dậy y như một cái lò xo, nó lập tức xông vào nhà vệ sinh. Đánh răng rửa mặt, thay đồ xong, nó ôm theo cái bản đồ dò la nhà ăn của trường. Đến là khổ. Cai trường rộng khủng khiếp. Đi đâu cũng phải ôm theo cái sơ đồ trường, không thì chỉ sợ lạc đường thôi =)).
Sau một hồi đi loằng ngoằng mà vẫn không tìm ra cái nhà ăn, nó bực mình vứt luôn tờ sơ đồ vào cặp, quyết định không thèm ăn sáng nữa mà lên lớp luôn. Công nhận một điều là khả năng xem sơ đồ của nó kém thật. Cầm cái sơ đồ ngay trên tay mà nửa tiếng trôi qua vẫn chưa tìm được phòng ăn. Hình như nó còn đi qua cái nhà ăn đấy rồi mà không nhìn thấy ấy chứ =)).
Hây, ngoài cổng trường có mấy cái xe kìa, chắc là đưa học sinh mới đến.
“Rầm”
Đang mải nhìn mấy cái xe đen bóng, mắt mũi nó cứ phải gọi là để ở đằng sau thành ra…
“A, ai để cái khúc gỗ chết bằm này trên đường thế. Đau quá đê”. Nó lầm bầm trong miệng và trợn mắt quay đầu lại thì bắt gặp “khúc gỗ” đang…nhìn nó chằm chằm (???). Hỏa khí bốc lên ngút trời. Nó bực mình xắn tay áo đứng bật dậy:
- Này, cậu có sao không đấy? Khi không tự dưng lại ngáng chân người khác là sao?
- Không phải tôi ngáng chân, tôi vẫn ngồi đây từ nãy đến giớ. Là tại cậu không chú ý. Còn đổ lỗi cho tôi à? – Hắn lạnh lùng cất tiếng, ánh mắt hờ hững.
- Cậu…cậu…cậu…
Nó tính **** cho hắn một trận nhưng có điều…đuối lí rồi (_ _”). Bởi căn bản người sai là nó thật =.=.
Nó đành phủi tay bước đi ...