mặc dù lòng vẫn rất ấm ức.
“Phịch”
Vứt cái cặp lên bàn. Nó ngồi thụp xuống, đếm từng giây chờ đợi. Bao giờ mới đến giờ vào lớp nhỉ? Nó đang nóng lòng muốn gặp mấy đồng minh tương lai của mình ý mà =)).
Trời không phụ lòng nó nên đã đẩy thời gian qua nhanh. Tiếng chuông báo hiệu giớ học vang lên. Nó ngồi ngay ngắn, rất ra dáng học sinh ngoan hiền (=.=).
- Chào các em, hôm nay chúng ta có ba bạn mới. Các em vào đây.
Oa, hay quá. Giờ phút nó mong đợi đã đến. Ủa, sao lại là cái tên ban sáng vậy? Có duyên ghê ta.
- Hoàng Thiên Lâm, Triệu Tĩnh Nhiên, Trần Vũ Kiệt, các em ngồi…
- Ở đây còn chỗ trống nè cô.
Nó lăng xăng hét ầm lên. Bà cô khẽ cau mày, nhưng nhận ra chỉ còn mấy chỗ trống cuối lớp nên gật đầu:
- Được rồi. Vậy các em ngồi xuống cuối lớp.
- Dạ.
Tiếng dạ ran của hai người, còn cái tên hồi sáng thì vẫn im lìm. Nó bắt đầu ghét hắn rồi nha. Người đâu là lạnh chẳng khác gì tảng băng di động.
Đi qua nó, một tên con trai với mái tóc nâu mêm khẽ mỉm cười. Nó bực mình quát nhỏ:
- Nhìn cái gì thế?
- Không có gì. – Hắn tiếp tục cười – Gặp lại rồi, cũng có duyên đó.
Gặp lại? Gặp lần nào chưa mà lại? Thôi mặc kệ, nó đang vui không thèm để tâm. Hà hà, cuộc sống của nỏ ở đây bây giờ mới thực sự bắt đầu.
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.wap.sh chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Chương 2: Những kẻ cùng hội cùng thuyền
Liếc liếc…
Lại liếc liếc…
Cả một giờ học nó ngồi liếc đi liếc lại hai cái người ngồi bên kia không biết bao nhiêu lần, đến nỗi mắt nó sắp lác luôn rồi =.=. Tình hình là nó đang tính kế làm quen với hai siêu quậy đình đám. Cái tên mặt lạnh kia có vẻ hơi khó. Tạm gác lại. Làm quen với cô bạn đáng yêu trước đi. Nhìn mặt bạn này có vẻ hiền (cũng chưa chắc nha =">">~).
Nhưng có một chút vấn đề là…làm quen như thế nào đây? Không lẽ lại ra chào rồi bắt tay “hợp tác” à. Nghe có vẻ sao sao á (sao tác giả không thấy có vấn đề gì nhỉ, bình thường vẫn làm quen với nhau thế mà =.=). Suy đi tính lại, cuối cùng nó quyết định viết thư.
Lật trang giữa của quyển vở, nó hý hoáy viết mấy chữ, xong xé tờ giấy, gập thành máy bay, chuẩn bị phi sang bên kia. Ngó thấy bà giáo Thanh đang mải mê viết bài trên bảng, nó chớp thời cơ phi ngay lập tức. Nhưng có vẻ số nó là số con mực thật =.=. Đúng lúc chiếc máy bay “cất cánh” thì trời…đổi gió. Và thế là, nó lập tức chuyển hường, lại thêm cánh tay ai đó vô tình đập vào làm máy bay giấy bị đẩy lên…bàn giáo viên =)).
“Oa, xong rồi, cuộc đời ơi, thật bất công. Đời ta thế là xong rồi, hu hu”. Lòng nó không ngừng gào thét. Cũng phải công nhận là nó giỏi phết nha. Từ bàn cuối bên phải mà phi được cả máy bay lên bàn giáo viên tít góc trên bên trái lớp. Tài năng không tệ =)).
- Em nào làm cái này đây?
Bà giáo giơ chiếc máy bay lên, mắt liếc xéo cả lớp.
Im lặng~
Tim nó đập thình thịch trong lồng ngực. Hô hô, 2 lỗi rồi. ...