t người vừa từ bệnh viện ra (bệnh viện nào thì các bạn tự hiểu nhé. Zu không muốn thẳng =">">~). Hắn đứng đằng sau, nở một nụ cười – một nụ cười thực sự, không phải là cái cười nhếch mép kia nữa. Liệu có nên nói với nó không nhỉ? Đây cũng là nụ hôn đầu đời của hắn 0). *HTL: =.= giò ngồi một chỗ nhìn làm tg sém lông mày =.=*).
Còn về nó, nó đang bực bội giậm chân mạnh làm người đứng cạnh có cảm giác đang có động đất (Zu đứng ngay cạnh á =.=). Tay nó chuẩn bị đưa lên gãi cằm thì chợt phát hiện, nó còn cầm…cành mắt mèo =.=.
Hú hồn, để cái quả này vô mặt thì có mà hôm nay nó biến thành con khỉ, và cái mặt thì, nói sao nhỉ, chắc là đỏ như cà chua vì gãi quá nhiều =)). Haizzz, sao chiều không có tiết nhỉ. Để đến sáng mai mới bày trò được. Thôi đành chịu chờ đợi chút vậy. Một nụ cười gian xảo nở trên khuôn mặt nó. Để coi mai bà giáo thân yêu sẽ ra sao?
* * *
- Oa oa…oáp…
Nó ngáp dài rồi gục đầu lên bàn. Hôm nay đến rõ sớm nên tất nhiên nó cũng phải dậy tứ lúc gà còn chưa gáy (ở đây thì làm gì có gà =.=). Đừng ai cho rằng nó dậy sớm học bài nhá, vì với nó, thế giới này không có hai chứ “học hành”, chỉ có duy nhất một chữ: QUẬY (_ _”). Việc đến sớm hôm nay là để trét quả mắt mèo lên ghế giáo viên, bẫy bà giáo Thanh khó tính. Nó đề phòng đến sớm một chút, kẻo có giáo viên nào phát hiện ra thì khổ, lại bẫy không được mà còn rước họa vào thân.
Nằm…ngủ được một lúc, chính xác là hơn 30 phút á, thì tiếng chuông vào giờ vang lên, đánh thức nó dậy. Nó ngẩng đầu lên. Mọi người cũng đã đến đông đủ cả rồi. Bà giáo thân yêu ới, giờ này người ở đâu rồi? Sao vẫn còn chưa thấy tăm hơi đâu nhỉ?
- Chào các em!
Hô, bà nào đây? “Sếp” Thanh “đáng yêu” của nó đâu rồi?
- Hôm nay cô Thanh bận chút việc gia đình nên sẽ không lên lớp nữa. Cô dạy thay cô Thanh tiết này.
Hả? Không phải chứ? Mất công nó bày trò mà bà này lại biến mất tăm là sao?
- A!!! Cô ơi đừng…
Nó hét ầm lên khi thấy bà giáo kia ngồi xuống ghế. Cái này nó dành riêng cho “sếp” Thanh mà. Có mỗi một quả thôi đấy nha.
- A, cái gì thế này. Sao mà lại…
Bà giáo vùng đứng dậy, không ngừng gãi chân. Haizzz, xong rồi. Không phải tại nó đâu nha. Nó đã có “lòng tốt” cảnh báo, nhưng bà giáo này không nghe đấy thôi.
- Xin lỗi các em. Cô xuống phòng y tế một lát.
Bà giáo ôm vội cái cặp, chạy ngay ra khỏi lớp. Nó ngồi nhìn ôm bụng cười sằng sặc. Cái điệu bộ của bà này cũng hài ra phết.
- Này! Trò này cậu bày ra đúng không?
- Hả?
Nó giật mình quay lại đằng sau. Một cô bạn dễ thương mỉm cười với nó:
- Chào cậu, mình là Triệu Tĩnh Nhiên, học sinh mới của lớp này.
- A, chào cậu.
- Trò vừa rồi là do cậu?
- Oh yes. Tất nhiên là mình rồi.
- Hi, cậu tên gì?
- Mình Lâm Ngọc Du.
- Ồ - Vẻ mặt Tĩnh Nhiên đầy kinh ngạc – Cậu là siêu quậy Ngọc Du nổi tiếng đó hả? Ha ha, hay quá. Gặp cậu ở đây. Vậy là có đồng minh rồi.
- Chúng ta bắt tay hợp tác nhé! Sẽ tập hợp một nhóm siêu quậy cho nổ tung cái trường này luôn.<...