n. Nó tỏ vè bình thản, nhìn thẳng vào mắt hắn:
- Thì sao nào? Tôi đi cùng bạn, cậu có quyền gì mà hỏi?
- Bạn? Sao nhìn thân thiết đến thế? - Hắn không quan tâm đến câu hỏi thứ hai của nó.
- Đó là việc của tôi. Sao cậu phải quan tâm làm gì?
- Tại sao à? Bởi vì...tôi sẽ ghen...
Nó mở tròn mắt. Hắn...hắn vừa nói gì? Ghen?
- Cậu say rồi! - Nó giằng tay hắn ra.
- Tôi không say. Tôi rất tỉnh táo. - Hắn vẫn giữ rất chặt, không hề có ý định buông ra.
- Còn bảo không say? Toàn mùi rượu thôi >"<. Tôi mệt rồi, không có rảnh mà ở đây đùa với cậu đâu.
- Tôi đã nói là tôi...
- Du! Cậu đâu rồi!
Là tiếng Kiệt. Nó đang định lên tiếng, nhưng...đã bị chặn họng bởi...nụ hôn của hắn. Mắt mở to hết sức có thể, nó nhìn chằm chằm vào hắn. Tên này hôm nay bị làm sao vậy hả trời? Mà cũng không phải là chỉ có hôm nay. Phải nói là dạo này mới đúng. Hắn...thực sự rất lạ.
- Du...cậu làm gì lâu... - Bước chân Kiệt bỗng khựng lại. - Thế...thế này là...?
Lửa giận trong người bốc lên ngùn ngụt, Kiệt không ngần ngại gì, ngay lập tức kéo mạnh hắn ra và...
"Bốp". Một cú đấm mạnh giáng vào mặt hắn. Hắn lảo đảo rồi ngồi phịch dưới nền nhà. Nơi khóe miệng bắt đầu có một dòng chất lỏng màu đỏ chảy ra. Là máu!
- Kiệt, bỏ đi. Cậu ấy say rồi.
Nó hốt hoảng ngăn Kiệt lại. Không hiểu sao khi nhìn thấy hắn bị thương như thế, nó lại thấy...đau lòng. Xùy xùy, lại nghĩ vớ vẩn rồi. Đau lòng cho tên đó làm cái gì cơ chứ? Dẹp, dẹp hết.
- Không thể bỏ qua được. Làm gì có chuyện hắn ngang nhiên như thế chứ. Du chấp nhận được nhưng tớ không làm được. Tớ phải dạy cho tên này một bài học.
Có vẻ Kiệt vẫn chưa nguôi cơn tức. Cậu lao lên, định đấm cho hắn thêm phát nữa.
"Vụt". "Bốp". Hắn đứng thẳng dậy, trả đòn bằng một lực chẳng kém gì Kiệt lúc nãy. Kiệt lảo đảo lùi về phía sau. Cậu đưa tay lên, chùi nhẹ máu vừa chảy ra ở mũi, khóe miệng khẽ nhếch lên:
- Hay đấy! Như thế mới đang mặt con trai.
- Các cậu đánh đủ chưa?
Lần này nó hết chịu nổi rồi. Nhìn hai tên này còn muốn đánh nữa sao?
- Chuyện này là việc riêng của bọn tớ. Cậu không cần lo.
Hết hiểu nổi. Sao tự dưng hai cái người này lại gây gổ với nhau thế? Nó thật không hiểu được. Cách suy nghĩ của nó về mọi việc vốn đơn giản mà. Làm sao để ngăn được hai cái tên này đây? Tốt nhất là...
- Tớ về đây!
Nó quay ngoắt ra ngoài. Hắn và Kiệt ngớ ra một lúc rồi vội vã đuổi theo.
- Để tôi đưa cậu về! - Hắn kéo tay nó lại.
- Không cần. - Kiệt gạt phăng tay hắn ra, kéo nó về phía mình. - Tôi đưa cậu ấy đến nên có trách nhiệm đưa cậu ấy về.
- Để tôi chuộc lỗi lúc nãy. - Hắn lại kéo tay nó.
- Tôi đã nói là không cần mà. - Kiệt lại kéo lại.
Kéo, kéo. Hai cái người này coi nó sợi dây hay sao thế? Chơi kéo co vui nhỉ? >.< Nó tuyên bố lúc này nó đã chính thức bực mình rồi đấy. Mặc kệ hai người. Có thích thì đánh nhau tiếp đi. Nó đi về một mình.
- Tôi đi taxi.
Nó giằng tay cả hai ra, chạy ra ngoài đường, bắt đại một chi...