ng biết ? Hết rắc rối nọ đến rắc rối kia. Ôi cái cuộc đời này !
"Cộc cộc". Bực mình quá ! Muốn ngủ chút mà không thể yên ổn. Nó bực bội, vác nguyên cái bộ mặt tức giận của mình ra mở cửa.
- A ! Em.. em... chào thầy ạ !
Nó cúi gập người xuống. Người trước mặt mỉm cười dịu dàng :
-Hôm nay em ốm sao ?
- Dạ ! - Nó ngẩng đầu lên.
- Thầy tháy hôm nay em nghỉ cả buổi. Cả cậu nhóc Lâm nữa. Mấy đứa có chuyện gì hả ? - Thầy Minh khẽ nhíu mày.
- A... không đâu thầy. Chỉ là em mệt thôi. Hì hì.
Thầy Minh cũng không hỏi gì thêm, chỉ dặn dò nó vài câu giữ gìn sức khỏe rồi đi vội. Nó đột nhiên nhớ đến tin nhắn vừa rồi cảu Hà Yên, vội vã gọi theo bóng dáng cao ráo đang bước đi :
- Thầy ơi !
Bước chân thầy Minh dừng lại. Thầy khẽ xoay gót chân, nụ cười vẫn giữ trên môi.
- Em... có thể... nhờ thầy giúp một việc không ạ. - Nó ngập ngừng.
- Có gì em cứ nói.
- Thầy ơi, thầy biết chơi bóng rổ không ? - Nó người đôi mắt long lanh chờ đợi.
Vài giây im lặng bất ngờ, thầy Minh nhẹ nhàng :
- Thầy biết, nhưng có việc gì không ?
- Em... em... muốn nhờ thầy cùng em tập được không ạ ? - Nó nhắm tịt mắt, nói một lèo. Có cảm giác hơi ngượng. Không đâu tự dưng lại nhờ thầy giáo giúp đỡ thế này. Nó thực sự cảm thấy không ổn cho lắm. Nhưng thầy Minh vẫn cười, còn gật nhẹ đầu nữa.
- Được. Việc này đâu có gì khó. Nhưng sao tự dưng em lại muốn học ?
- Em... là do em nhận lời quyết đấu với một người bạn. Vậy thầy có thể... cùng em thi đấu không ạ ?
- Thầy sao ?
- Dạ !
- Để xem nào. Nếu hôm đó rảnh, nhất định thầy sẽ giúp em.
- Thật sao ạ ? - Gương mặt nó lộ rõ vẻ mừng rỡ.
- Ư. Được rồi. Thầy đi nhé ! Em nghỉ ngơi đi !
Thầy Minh xoa đầu nó rồi ôm chiếc cặp bên hông bước đi. Nó sung sướng nhảy câng lên. ha ha, xong rồi. Thế là ổn. Hắn đã hức giúp nó, thầy Minh cũng đồng ý rồi, còn Kiệt thì chắc không thành vấn dề. Đủ ba người. Vậy là ổn. Nghĩ đến Kiệt. nó vội vã xộc vào phòng, lôi điện thoại để cảm ơn và cũng để... nhờ vả. Và tất nhiên, không ngoài dự đoán, cậu đồng ý không chần chừ gì cả. Kiệt quả là người bạn tốt mà.
* * *
- Phù phù ! Mệt chết mất !
Nó uể oải ngồi bên chiếc ghế cạnh sân tập. Cái cô Hà yên chết tiệt. Chọn thi cái gì không chọn lại chọn thể thao. Nó kém nhất môn này mà T_T.
- Mới tập một lúc đã than vãn rồi. - Hắn chau mày đứng nhìn nó.
- Thôi mà, cho tôi 5 phút nghỉ thôi. - Nó xuống nước năn nỉ, bộ mặt cún con đáng yêu hết mức.
- Để em ấy nghỉ một lát đi. Dù gì em ấy cũng là con gái mà. Mệt là điều dễ hiểu. - thầy Minh đặt nhẹ tay lên vai hắn.
- Cảm ơn thầy. - Nó đưa đôi mắt cảm kích nhìn thầy.
- Cái cô nữ sinh Hà Yên gì đó cũng thật kì quặc. Sao tự nhiên lại muốn quyết đấu gì thế không biết.
- Hà Yên ? Em nói cô nữ sinh đó tên Hà Yên ? - Thầy Minh giật mình nhìn Kiệt.
- Có vấn đề gì sao thầy.
- À không có gì đâu.
Vẻ mặt thầy Minh lập tức trở lại bình thường. Nếu như thật sự người muốn quy...