Cậu nói gì ? - Giọng Kiệt bắt đầu có chút tức giận. - Vậy ra chỉ một mình cậu được quyền quan tâm cậu ấy thôi à ?
- Tôi không có ý đó. Nhưng dù sao chuyện này cũng không liên quan tới cậu. Đó là chuyện giữ ba chúng tôi.
- Ba người các cậu ? - Kiệt nhíu mày khó hiểu.
- Tóm lại cậu không nên hỏi nhiều. Tâm trạng tôi hiện tại không được tốt.
Hắn lãnh đạm đáp lời, cúi đầu xuống, ôm ghì nó chặt hơn. Bản thân hắn nhận ra, thời gian ở cạnh nó làm hắn thay đổi rất nhiều. Trước đây, hắn có bao giờ dịu dàng với con gái vậy đâu. Ngay cả với Nhiên - người bạn thân từ nhỏ của hắn, hắn cũng chẳng có thái độ này. Đây có thể coi là do sức mạnh của tình yêu ?
- Du, cậu đứng dậy !
Kiệt lườm hắn rồi kéo mạnh tay nó. Nó giật mình, ngước mắt lên.
- Kiệt ?
- Ừ. Tớ đây.
Kiệt cười rất dịu dàng, nhẹ vuốt mấy sợi tóc mai vương trước trán nó. Đột nhiên, nó ôm trầm lấy Kiệt, làm cả cậu và hắn đều giật mình, ngạc nhiên, đôi mắt mở to hết cỡ.
- Kiệt, cậu nói đi, tại sao cậu ấy lại như vậy?
Kiệt vẫn hết sức ngạc nhiên, khó hiểu nhìn hắn. Hắn cúi mặt, không hiểu dang nghĩ điều gì, chỉ thấy thoáng ẩn hiện một nét gì đó...rất buồn.
- Cậu ấy là...
- Là Nhiên. Sao cậu ấy xa cách tớ đến vậy? Sao tự dưng cậu ấy lại như thế? Tớ đã có lỗi gì?
Giờ thì đã hiểu ra vấn đề. Kiệt ôm nhẹ nó, cố gắng trấn an :
- Cậu an tâm, không sao đâu. Có lẽ tâm trạng Nhiên không tốt thôi. Đừng lo mà. Sẽ không có vấn đề gì đâu.
Nó gật đầu, tựa vào vai cạu, nước mắt vẫn không ngừng rớt xuống. Kiệt không biết nói gì hơn, chỉ lặng lẽ ôm nó. Đến cậu cũng cảm thấy hơi khó hiểu với việc này. Nhưng nhìn thái độ của hắn, cậu đoán chắc đến 80% rằng, chuyện này có liên quan tới hắn. Hắn và Nhiên cũng có mối quan hệ khá thân thiết, xem ra không bình thường cho lắm.
Nó nằm gục trên vai Kiệt, ngủ quên lúc nào không biết. Kiệt hết cách, không biết nói gì. Sao nó có thể vô tư thế này nhỉ? Cứ khóc là ngủ được luôn. Cậu thở dài, bế xốc nó lên.
- Tôi đưa cậu ấy về kí túc xá. Tâm trạng này có lẽ hôm nay cậu ấy không học được đâu.
- Để tôi đưa cậu ấy về. - Hắn sốt sắng đứng bật dậy.
- Tôi thấy tâm trạng cậu cũng không tốt. Tốt nhất cậu cũng nghỉ buổi học này đi.
- Tôi...
Hắn còn định nói gì đó nhưng Kiệt đã bế nó ra ngoài. Hắn ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, vẻ mặt vô cùng mệt mỏi. Việc Nhiên cư xử như vậy hoàn toàn không thể trách nhỏ được. Ai ở trong hoàn cảnh đó cũng sẽ vậy thôi. Nhưng có điều, có lẽ nếu nó biết điều này, nó sẽ vui. Đó là...việc hắn tới cứu khi nó bị đám người Hà Yên bắt đi là nhờ... Nhiên đã báo cho hắn. Điều này chứng tỏ nhỏ vẫn rất quan tâm tới nó. Nhưng... dù có thế thì... hắn vẫn là nguyên nhân cản trở tình bạn của bọn họ.
Thở dài một cái, hắn xách cặp, với lấy chiếc áo khoác rồi ra khỏi lớp.
"Cốp". Hắn đụng phải một người thì phải. Phiền phức quá. Không ngẩng đầu lên, hắn tiếp tục bước đi.
- Sao tiết vừa rồi em bỏ học ?
Giọng nói vang ...